Alpha Phản Diện Mang Thai Rồi


"Nếu cậu không buông tôi ra, tôi sẽ…" Bùi Chiêu Chu cắn chặt răng, khuôn mặt lạnh lùng tức giận đến tái đi.

"Anh muốn làm sao?" Trong mắt Tư Hoài Tây hiện lên vẻ hài hước, động tác nắm cổ tay Bùi Chiêu Chu đổi thành ôm eo anh, lưng hơi cong xuống, tay đặt ở sau chân anh.

Trong nháy mắt khom lưng bế lên, cảm giác bay bổng nhất thời làm Bùi Chiêu Chu theo bản năng bảo vệ vùng bụng.

Nhận thấy mình bị Tư Hoài Tây nhấc cả người lên, đôi mắt màu hổ phách hiện lên vài phần kinh hoảng, nhưng cánh tay Tư Hoài Tây rắn chắc hữu lực, sải bước ôm anh đặt lên giường.

Bỗng dưng trở về với chăn ấm đệm êm, Bùi Chiêu Chu hồi phục tinh thần, ngậm chặt môi nhìn chằm chằm khuôn mặt tuấn mỹ của Tư Hoài Tây, hận không thể cắn mấy phát.

Từ phía trên còn truyền đến tiếng cười trầm thấp của Tư Hoài Tây.

"Bùi Chiêu Chu, em khuyên anh không nên giãy giụa, ngoan chút đi… bằng không thì anh cũng đánh không lại em.

"
Lời này nói ra rất thiếu đánh, giống như lời nói của cường hào thổ phỉ lúc đi cướp vợ.

Đôi mắt Bùi Chiêu Chu hơi nheo lại, ngực do tức giận mà phập phồng vài lần, áp suất thế như dao lạnh nhỏ xông thẳng về phía Tư Hoài Tây, giọng điệu bực mình nói: "Không cần cậu quan tâm, cậu cũng chẳng phải bác sĩ.

"
"Ok, em hiểu.

"
Đôi mắt Tư Hoài Tây hơi trầm xuống, đôi mắt xanh biển tĩnh lặng trở bên bình thản, giọng nói từ tính nhẹ nhàng giống như dòng suối mát lạnh chảy từ khe núi xuống, nhấp môi dỗ Bùi Chiêu Chu, nói: "Để em nhìn một cái thôi nha Bùi ca.

Anh có thể cãi nhau với em nhưng không thể lừa em chịu bệnh một mình đâu, em rất lo cho anh.

"
Giọng nam thân mật dịu nhẹ vang lên bên tai.


Bùi Chiêu Chu cụp mắt xuống, lông mi thon dài dày đặc tạo phủ một tầng bóng mờ.

"Là cậu gây chiến tranh lạnh trước.

"
Tư Hoài Tây sửng sốt, nhìn khóe mắt Bùi Chiêu Chu hơi hơi phiếm hồng, trong đôi mắt sương mù mờ mịt lạnh lẽo lộ ra tia ủy khuất không dễ phát hiện.

Ngón tay hơi cong lại.

Trong phút chốc có xúc động muốn ôm Bùi Chiêu Chu vào trong ngực, ôm thật chặt, không chừa tí khẽ hở vào, muốn nghe Bùi Chiêu Chu rũ mi kể ra ủy khuất của mình.

Sao hắn lại không muốn chủ động giảng hòa với Bùi Chiêu Chu, nhưng mỗi một lần bắt gặp đôi mắt lạnh lùng hờ hững của anh, hắn lại cưỡng bách mình ngừng bước.

… Thì ra, anh không có làm ngơ.

Tư Hoài Tây thấp giọng cười cười, hầu kết lăn lộn lên xuống, đôi mắt như rớt vào một vì sao, sáng ngời đến mức làm người ta không thể rời mắt.

"… Vâng, em sai rồi, sau này không chiến tranh lạnh nữa.

"
Lông mày Bùi Chiêu Chu nhanh chóng dãn ra, bờ môi ngậm chặt gợi lên vòng cung.

"Được rồi, em có thể cách quần áo xem, nhưng tôi thật sự không có vấn đề gì.

" Cuối cùng, Bùi Chiêu Chu quật cường nói.

Anh không biết hiện tượng thai động còn không, hơn nữa bốn tháng gần đây bụng anh lớn lên có chút rõ ràng, không dám để Tư Hoài Tây sờ vào, bị phát hiện liền phiền to.

Tư Hoài Tây nhíu mày lại, từ chối nói: "Không được, Bùi ca, anh ngoan đi, để em kiểm tra một chút là được rồi.


"
Bùi Chiêu Chu phản đối vô hiệu, đành phải tản ra khí lạnh, ngồi ở mép giường tùy ý hắn xâu xé.

May mà anh cũng không cảm thấy Tư Hoài Tây có thể thật sự kiểm tra ra cái gì.

Miễn là em bé ngoan ngoãn ngốc trong đó, không cần ra gây sự là được.

Bùi Chiêu Chu còn chưa biết tinh thần lực tồn tại, mở to mắt tò mò theo dõi động tác của Tư Hoài Tây.

Hai mắt Tư Hoài Tây thâm sâu chuyên chú, để kiểm tra đo đường cẩm thận, tay đặt trên bụng Bùi Chiêu Chu, tinh thần lực tỉ mỉ kiểm tra.

Cơ bụng vốn căng cứng bỗng trở nên giống một cục bông mềm mại ấm áp căng phồng.

Nếu chỉ đơn giản là béo phì thì còn tốt, Tư Hoài Tây lo lắng là do căn bệnh nào đó gây nên.

Đột nhiên.

Tinh thần lực cảm ứng được tiếng tim đập mỏng manh.

Nó hẳn là tiếng tim đập, chỉ là vì sao nó lại ở đó?
Một tia nghi ngờ dâng lên từ đáy mắt Tư Hoài Tây.

Tinh thần lực bao trùm chạm vào một tầng túi mềm mại, nơi đó là túi thai của khoang sinh sản, nhưng Tư Hoài Tây không biết.

Trong thân thể người bình thường sẽ không mọc ra cái thứ này, tuy rằng Tư Hoài Tây biết cấu tạo thân thể ở thế giới ABO khác nhưng cũng biết dù có khác cỡ nào cũng sẽ không mọc ra khối u to bằng trái dưa hấu nhỏ.

Có nhịp đập bên trong khối u.


Mắt Tư Hoài Tây sắc lạnh, cho rằng đây là nguyên nhân gây bệnh cho Bùi ca, mọc ra một khối u.

Tinh thần lực tiếp tục tra xét, bên trong khối u tràn đầy chất lỏng, còn có một khối u nhỏ hình hài kỳ quái.

Có tâm thai, cơ thể tròn trịa cuộn tròn, nhìn qua rất giống thai nhi.

Nhưng sao có thể.

Bùi ca sẽ không mang thai.

Tư Hoài Tây bước đầu xác nhận đây là một khối u biến dị đặc thù.

Bởi vì thai nhi ba bốn tháng tuổi còn chưa phát triển hoàn toàn, kiến thức về thai nhi của Tư Hoài Tây lại nông cạn, hơn nữa trước kia Bùi Chiêu Chu chắc nịch nói rằng Alpha sẽ không mang thai, lập tức bác bỏ phương án mang thai, lựa chọn phán đoán chủ quan bên trong bụng Bùi Chiêu Chu là một khối u.

Càng kỳ lạ hơn là Tư Hoài Tây cảm nhận được một cổ tinh thần lực yếu ớt.

Bởi vì quá yếu ớt, giống như bồ công anh mơ hồ không rõ nhàn nhạt bay trong khối u.

Tư Hoài Tây dùng tinh thần lực bắt lấy cổ tinh thần lực mỏng manh kia.

Vi diệu cảm nhận được cảm giác huyết mạch tương liên thân thiết.

Trong lòng Tư Hoài Tây có chút xúc động, dùng tinh thần lực chọc một chút chấm tròn tinh thần lực nhỏ kia.

Tinh thần lực nhỏ yếu không thích gã to xác này, muốn tránh động chạm với nó, lại bị Tư Hoài Tây cố ý chơi xấu, sau vài lần, tinh thần lực nhỏ cáu kỉnh trốn vào bên trong khối u nhỏ.

Trong mắt Tư Hoài Tây hiện lên cả chưa đã thèm, nhưng rất mau, hắn lại buồn rầu.

"Bùi ca, bên trong anh có thứ gì đó đang phát triển.

"
Đồng tử Bùi Chiêu Chu cả kinh, lập tức hoảng sợ nhìn về phía Tư Hoài Tây.


Tư Hoài Tây chau mày nói: "Em nghi ngờ thứ này là khối u, nếu có ảnh hưởng đến cơ thể, chúng ta cứ dùng biện pháp y tế cắt bỏ nó.

"
Tuy rằng khi nói lời này, trong lòng Tư Hoài Tây cảm thấy bức bối khó chịu, nhớ tới cái tinh thần lực nhỏ vừa nãy.

Bùi Chiêu Chu còn chưa kịp phản ứng lại, rốt cuộc làm sao Tư Hoài Tây biết anh có mang thứ gì đó, nhưng khi nghe nói Tư Hoài Tây muốn cắt bỏ nó.

Không quan trọng hắn nói là khối u hay là thai nhi.

Đôi mắt Bùi Chiêu Chu híp lại, xẹt qua một luồng sáng lạnh nguy hiểm.

"Tư Hoài Tây, em thật sự muốn biết đây là cái gì sao?"
"Có một chuyện tôi giấu em từ rất lâu, nhưng em có thể nói cho tôi biết, vì sao em có thể nhìn được?"
Ánh mắt Tư Hoài Tây hơi trầm xuống, thẳng thắn nói: "Em cũng không có thân phận đặc thù nào, chỉ là một Beta cấp E đến từ một hành tinh hoang vu nghèo túng, càng không có cấu kết với thế lực địch quốc nào… Nếu nói em có chỗ nào đặc biệt thì chính là em có dị năng tinh thần lực, có thể xuyên qua vật thể thật, thay đôi mắt quan sát những sự vật ở nơi xa.

"
Cho dù Bùi Chiêu Chu có chuẩn bị trong lòng nhưng không ngờ vậy mà lại là lý do này, không chân thật giống như siêu nhân được miêu tả trong phim, nhưng chẳng hiểu sao lại có thể giải thích chỗ dị thường của Tư Hoài Tây từ trước đến nay.

Nếu Tư Hoài Tây không phải là người địch quốc gì gì đó, Bùi Chiêu Chu lấy ta một bản báo cáo kiểm tra sức khỏe đưa cho Tư Hoài Tây.

"Đây là cái gì?"
Tư Hoài Tây nhận lấy báo cáo kiểm tra sức khỏe, lật xem từng hạng mục kiểm tra sức khỏe trên mặt giấy, hỏi.

Bịch một tiếng.

Tờ báo cáo kiểm tra sức khỏe rơi xuống đất.

"!!!"
Nội tâm Tư Hoài Tây dậy sóng mãnh liệt, đôi mắt xanh biển đột nhiên trừng lớn, âm thanh run rẩy: "… Bùi ca, anh… có con của em?!!!"
======
Lời editor: Sau này bé con sinh ra không thích cha nó là tại này hết nha.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận