Ai Động Hũ Tro Cốt Của Ta FULL


Sau đó, bất kể Trần Mạn hỏi thế nào, bác sĩ Lưu cũng chỉ nhấn mạnh một câu, "Ở cạnh cô ấy nhiều hơn."
Trần Mạn nói thầm trong lòng, còn có thể ở bên cạnh nhiều hơn thế nào chứ, cô cùng đi làm với Khương Hi Sơ, cùng nhau tan tầm, về đến nhà vẫn mặt đối mặt, đã như vậy rồi, còn có thể ở bên cạnh nhiều hơn thế nào?
Trần tổng suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cũng đã hiểu.
Buổi tối, Khương Hi Sơ trợn mắt há mồm nhìn Trần Mạn dọn nhà cho mình.

Trần Mạn đem đồ của nàng bỏ vào phòng ngủ của mình.

Thấy Khương Hi Sơ nhìn, Trần Mạn còn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, "Bác sĩ Lưu nói, muốn mình ở cạnh cậu nhiều hơn, nếu như vậy, trước khi cậu khỏe lại, cậu sẽ ở chung với mình.

Tụi mình cùng ăn cùng ngủ cùng làm việc, cùng nhau tạo ra một tương lai tốt đẹp."
...!Cậu đang trao quyền đơn vị cơ sở cho cấp dưới sao?
Khương Hi Sơ buồn cười nhìn Trần Mạn, Trần Mạn không hề cảm giác được, vẫn đang sắp xếp quần áo của nàng.

Khương Hi Sơ đi tới, cùng nhau phụ lấy quần áo ra.

Làm xong mọi thứ, Khương Hi Sơ từ từ đi đến cạnh Trần Mạn, nhìn Trần Mạn giống như cô vợ nhỏ cất quần áo theo từng loại cho mình, nàng ngồi xổm bên cạnh cô, nhỏ giọng nói một câu, "Xin lỗi."
Động tác của Trần Mạn dừng lại, cô khó hiểu nhìn qua, Khương Hi Sơ đối diện với đôi mắt cô, nét mặt trông có vẻ vô tội.
"Tại sao lại nói xin lỗi với mình?"
Khương Hi Sơ chớp chớp mắt, "Tại vì mình làm cậu lo lắng."
Trần Mạn suy nghĩ một lúc, sau đó quay đầu lại, "Ừ, vậy là cậu có lỗi với mình."

Khương Hi Sơ: "..." Thật là muốn xỉa xói cậu ấy.
Trần Mạn ung dung gấp một cái quần jean, "Nếu thấy áy náy, vậy thì mau khỏe lên, cậu khỏe rồi, thì sẽ không có lỗi với mình nữa."
Khương Hi Sơ cười cười, "Ừ, chắc chắn mình sẽ khá hơn." Dù gì thì nàng vẫn muốn sống một cuộc sống tốt đẹp với Trần Mạn.
Dường như Trần Mạn có cảm giác, cô nhìn về hướng Khương Hi Sơ, Khương Hi Sơ đang dùng ánh mắt lấp lánh để nhìn cô.

Gương mặt Trần Mạn đỏ lên, im lặng, cô bịt tai trộm chuông, cúi thấp đầu xuống, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Đồng thời, cô lại thấy có phần kì lạ, hình như trước đây Khương Hi Sơ chưa bao giờ nhìn cô như thế.

...
Cả đêm hôm qua Khương Hi Sơ không ngủ.

Trần Mạn tuy rằng ngủ một lúc, nhưng cộng lại từ đầu đến cuối chưa được bốn tiếng, vì vậy đêm nay, cả hai thậm chí không nói chuyện, nằm xuống thì đã ngủ.

Nửa đêm, Khương Hi Sơ lại bị cơn ác mộng làm tỉnh giấc, gần như trong lúc nàng tỉnh dậy, Trần Mạn cũng dậy theo.

Hai người liếc nhau, sự lo lắng trên khuôn mặt Trần Mạn hết sức rõ ràng, Khương Hi Sơ nhịn không được co người về phía cô, Trần Mạn lập tức đưa tay ra, ôm nàng vào lòng.
Cũng không lâu lắm, Khương Hi Sơ lại ngủ thiếp đi, Trần Mạn lặng lẽ thở dài, một lát sau, mới nặng nề mà ngủ.
Ở chung với Khương Hi Sơ, Trần Mạn mới biết tại sao bác sĩ Lưu để cô phải chú ý nhiều hơn nếu không tình hình sẽ trở nên nghiêm trọng hơn.

Bởi vì mỗi đêm nàng đều gặp ác mộng, hầu như không có ngày nào không gặp.
Điều duy nhất làm cô hài lòng hơn là sau khi giật mình tỉnh giấc, Khương Hi Sơ không còn kích động giống như hôm đó nữa.

Bao giờ nàng cũng chớp mắt mấy cái, mông lung một lúc, sau đó là nàng có thể ngủ lại, hơn nữa còn ngủ rất ngon.
Trần Mạn không biết đó là vì nàng nhìn thấy mình.

Cô vẫn đang tìm cách điều trị những cơn ác mộng trên mạng.
Đọc rất nhiều nhưng đều cảm thấy không đáng tin.

Trần Mạn xoay xoay cái cổ, ngồi trong văn phòng quá lâu, cũng muốn mắc bệnh thoái hóa đốt sống cổ.
Bây giờ đang là giờ nghỉ trưa, Khương Hi Sơ đang trò chuyện với các thư kí khác ở bên ngoài.

Trần Mạn bước ra khỏi văn phòng của mình, chậm rãi đi vào văn phòng thư kí đang tràn đầy tiếng cười đùa.

Không biết thư kí Lý đang nói gì mà làm mọi người đều cười.

Thấy Trần Mạn đến, thư kí Lý và thư kí Dương vội vã hô Trần tổng.


Khương Hi Sơ quay lưng về phía cô, nàng quay đầu, thấy là Trần Mạn, nàng nở một nụ cười còn xán lạn hơn cả nụ cười khi nghe được chuyện hài, "Sao ra ngoài rồi?"
Trần Mạn nhìn nàng một cách quái dị, cả buổi sau, cô nhanh chóng quay đầu lại, nhấc chân bước đi.
Đi.
Đi...!rồi...
Ba cô thư kí còn lại lập tức nhìn về phía Khương Hi Sơ, im lặng quan sát sắc mặt của nàng, quả nhiên, mặt Khương Hi Sơ xám xịt.
Ba cô thư kí còn lại: "..."
Cho nên nói! Trần tổng cô ăn gan hùm mật gấu gì, mà dám không đếm xỉa đến lời nói của thư kí Khương a a a a a!
Trần Mạn trở về văn phòng, cau mày.

Vào buổi chiều, cô không hề làm gì cả, cứ cau mày suy tư cả một ngày.
Khương Hi Sơ còn đang canh cánh trong lòng về hành vi lúc trưa của cô.

Khi về nhà, nghe Trần Mạn hỏi tối nay ăn gì, Khương Hi Sơ hừ một tiếng, "Ăn gió Đông Nam."
Tại sao không phải là gió Tây Bắc chứ? Vì bây giờ là mùa hè, gió ngoài khơi thổi vào đất liền, áp suất cao thổi về áp suất thấp, nên bữa tối của hai người là gió Đông Nam ấm áp.
...
Trần Mạn lặng lẽ đổi hướng, lái xe đến cửa một quán ăn.

Sau đó dứt khoát nói với Khương Hi Sơ: "Gió Đông Nam to nhưng không no được, tối nay tụi mình cứ ăn cái này đi!"
Khương Hi Sơ rất muốn tiếp tục trưng khuôn mặt lạnh lùng, nhưng nhìn Trần Mạn nghiêm túc giải thích, nàng thực sự nhịn không được, sau đó bật cười.
Tiếp sau đó, cơn giận này không giận nổi nữa.
Khi gọi món, Trần Mạn cũng là vẻ không yên lòng.

Chợt, cô dời tầm nhìn từ thực đơn đến khuôn mặt Khương Hi Sơ, suy nghĩ xoay chuyển, cô có một ý tưởng.
"Mình muốn gọi một phần củ từ việt quất xanh."

Khương Hi Sơ nhìn cô một cách khó hiểu, "Muốn gọi thì gọi đi."
"Nhưng mình ăn không nổi, một phần này lớn quá."
"Vậy đóng gói, vừa lúc có thể đem về làm đồ ăn khuya."
"Đem về nhà thì ăn không ngon." Trần Mạn hỏi dò: "Nếu không thì cậu ăn với mình?"
Củ từ việt quất xanh là một món tráng miệng, bột củ từ được phủ lên một lớp mứt việt quất xanh, mùi vị bình thường.

Thật ra Trần Mạn không thích nó lắm, nhưng món này có thể là câu trả lời tốt nhất cho vấn đề trong lòng cô.
Món tráng miệng này không phải hình tròn như món tráng miệng khoai tây, mà là một dĩa bột nhão, chỉ có thể ăn bằng muỗng.

Khi ăn bên ngoài, Khương Hi Sơ chưa bao giờ đụng vào món như vậy, bởi vì nàng có tính sạch sẽ, nàng ghét nhất ăn những món như vậy với người khác.

Dù nó được chia thế nào, nàng cũng thấy không sạch.
Trần Mạn hồi hộp chờ đợi đáp án của Khương Hi Sơ.

Khương Hi Sơ nhíu nhíu mày, trông có vẻ không muốn, lòng Trần Mạn trầm xuống, nhưng sắc mặt của Khương Hi Sơ lại hơi thay đổi, "Được rồi, ăn chung."
Cái con khỉ.
Cái! Con! Khỉ!
Trần Mạn lập tức cúi đầu, giấu vẻ mặt bị sốc của mình đằng sau thực đơn.
Người Khương Hi Sơ thích...!Sẽ không phải là cô chứ?!?!.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận