Ác Thê Của Quốc Sư


Phủ quốc sư, đại sảnh.

Phong Chi Danh chăm chú nhìn vào con cổ màu đỏ khô quắp nằm im bất động trong chiếc hộp gỗ mà Tử Lưu Linh vừa giao, sắc mặt đen đúa còn hơn than.

Y hướng Tử Lưu Linh hỏi: "Ngươi đùa ta chắc?"
"Ta biết kết quả này có hơi khó chấp nhận nhưng ta không có gan nào mà dám đi đùa giỡn với ngươi.

Khi ta đến Nam Sơn Hải Vực, toàn bộ ngọn núi đã bị thiêu trụi rồi.

Nghe người dân kể lại, trời giáng thiên tai, lửa cháy ngùn ngụt mấy ngày mấy đêm mới tắt.

May là cổ vương nằm trốn mình trong thân cây, nếu không cũng bị cháy thành than rồi."
Phong Chi Danh bực bội đóng nắp hộp lại đặt cái cạch lên bàn bên cạnh: "Ngươi còn nói may? Ta cần một con cổ chết làm gì? Tế bái cho ngươi sao?"
"Cái này trách ta được sao? Ngươi nghĩ ta điều khiển sấm sét đánh cháy núi à?"
Phong Chi Danh co tay đấm mạnh xuống bàn: "Trời muốn diệt ta."
Tử Lưu Linh hiếu kỳ hỏi: "Ngươi cần cổ vương làm gì? Quan trọng lắm sao?"
"Dù cần làm gì thì cũng không còn nữa rồi.

Ngươi về đi."
Phong Chi Danh đứng lên toan đi.

Tử Lưu Linh gấp gáp đứng theo hỏi: "Này, Thiên Thù Tử của ta đâu?"
Phong Chi Danh liếc Tử Lưu Linh: "Ngươi còn mặt mũi đòi ta? Xem xem ngươi mang đến thứ gì cho ta rồi hẳn nói."
"Không phải ta vô sỉ..."
"Ngươi thực sự vô sỉ." Phong Chi Danh cướp lời.

Tử Lưu Linh nhăn mặt: "Này, ngươi nể mặt sư phụ trên trời một cái thì chết à? Dù gì ta cũng là sư đệ của ngươi đấy.

Gần đây ta đang bị truy nã.

Giang hồ cứu cấp, cho ta mượn Thiên Thù Tử làm mặt nạ mới, ngày sau ắt sẽ đền đáp lại cho ngươi."
"Bị ai truy nã?"
"Đại Lý Tự Khanh Lương Đổng Nhân.

Tên này như bị ma ám vậy, đi khắp nơi lùng sục không để ta được thở yên phút nào."
"Ngươi lại bán cổ hại người?"
Tử Lưu Linh nhảy dựng lên phàn nàn: "Ngươi nói nghe hay nhỉ? Tìm đâu ra con cổ biết cứu người? Đã là cổ thì đương nhiên chỉ toàn độc rồi."
"Thế nên mới cải nữ trang chui rúc trong kỹ viện sao? Ngươi làm nở mày nở mặt phụ vương ta ghê."
Tử Lưu Linh cau mày: "Làm như ngươi khiến sư phụ vẻ vang lắm vậy? Tiếng xấu của ngươi đồn đại khắp mọi hang cùng ngõ hẻm của kinh thành rồi, còn ít hơn ta chắc? Nói thẳng luôn đi, ngươi cho mượn Thiên Thù Tử hay không? Ta không phải đến đây nghe ngươi giảng đạo đâu."
"Thật phiền." Phong Chi Danh nói thì nói vậy nhưng vẫn đưa Tử Lưu Linh đến luyện dược đường lấy Thiên Thù Tử.

Sau khi mở hộp kiểm tra nhánh cỏ khô màu bạc kỹ lưỡng rồi đóng lại, Tử Lưu Linh mới hỏi: "Chỉ có một nhánh thôi sao? Chắc là xài không được lâu đâu."
"Ngươi được một đòi hai, có tin ta tiễn ngươi vào thẳng nhà giam Đại Lý Tự không?"
"Đi ngay đi ngay, ta biết ngươi chẳng hoan nghênh gì ta mà."
Phong Chi Danh cản lại: "Khoan đã, có chuyện này chắc ngươi vẫn làm được.

Vài năm trước ở miền duyên hải biển Thước đã bắt được một con kình ngư."

Tử Lưu Linh hoảng hốt hỏi ngay: "Không phải chứ? Ngươi hết bảo ta lên núi bắt cổ giờ lại xuống biển bắt cá hả?"
Phong Chi Danh mỉa mai: "Ta không nghĩ ngươi có loại tài năng đó.

Con kình ngư này tên Điểu Vĩ, là sủng vật của Mao Toại Tử lúc còn sống, có thể nghe hiểu tiếng người.

Đáng tiếc ngư dân không biết tưởng là quái vật đã đâm chết.

Chuyện lạ là sau khi nó chết thì cái xác lại biến mất."
"Ngươi muốn ta tìm ra kẻ trộm xác?"
"Có thể nói vậy mà cũng có thể nói không.

Ta muốn ngươi đi tìm Mao Toại Tử.

Ta nghi ngờ ông ta vẫn chưa chết.

Tuy nhiên, nếu do đích thân ta đi, người khác sẽ nghi ngờ, mà nếu ông ta thực sự còn sống thì vô tình lại đánh rắn động cỏ.

Ngươi là một người lạ, dò hỏi về ông ta sẽ tiện hơn ta.

Ngoài Mao Toại Tử, chắc hẳn không có ai quan tâm đến cái xác của Điểu Vĩ làm gì.

Bất quá, cũng có khả năng thấp không phải do ông ta trộm.

Tóm lại, ai trộm thì ta không quan tâm, chỉ cần tìm được tung tích Mao Toại Tử cho ta là đủ.

Để chuyển cái xác của một con cá khổng lồ như vậy đi thì ít nhất phải để lại vài dấu vết."
Tử Lưu Linh đơ mặt ra: "Ta trở thành thuộc hạ của ngươi từ khi nào thế?"
"Thiên Thù Tử ta vẫn còn vài nhánh.

Nếu ngươi tìm được dù chỉ là một chút thông tin về Mao Toại Tử, hoặc chứng thực ông ta còn sống, vài nhánh này sẽ là của ngươi."
Tử Lưu Linh chỉ ngón tay vào mặt Phong Chi Danh: "Ta biết ngay mà, ngươi...ngươi...đúng là đê tiện.

Ta không còn gì để nói nữa."
Tử Lưu Linh hậm hực ôm cái hộp rời khỏi.

Phong Chi Danh ngồi xuống nhuyễn tháp thất thần.

Cổ vương đã không còn, bảo y dùng cách gì mà bắt Ngọc Thỉ Hồ đây? Chẳng lẽ lại phải...?
Phong Chi Danh gạt phắt đi ý nghĩ vừa len lỏi trong đầu.

Đúng lúc, Bắc Đường Du bước vào, khi vào thoáng thấy Tử Lưu Linh đi ra nhưng Tử Lưu Linh hoàn toàn không thấy hắn.

Bắc Đường Du đến gần chỗ Phong Chi Danh hỏi: "Phu quân làm sao vậy?"
Phong Chi Danh cứ ngỡ là Tử Lưu Linh quay lại, lúc nghe được tiếng Bắc Đường Du mới hơi ngẩng lên: "Chẳng phải hôm nay ngươi ra ngoài với Hoài Cẩn sao?"
Bắc Đường Du hí hửng cười tươi: "Chỉ là đi thu hồi tiệm vải của Bắc Đường Hinh thôi, không tốn bao nhiêu thời gian.

Tiếc rằng ta không tiện vào trong để tận mắt nhìn thấy bộ dạng thê thảm mất trắng tất cả của nàng ta.


Phu quân, kể ra thì ta vừa giúp cho gia sản của ngươi tăng thêm một tiệm vải rồi.

Chắc là sắp tới phải tìm một chưởng quầy giỏi về trông coi.

Mấy chuyện vải vóc này ta cũng không rành.

Bất quá, ta thật cao hứng nha, có thể cười suốt ba ngày ba đêm không thôi."
Bắc Đường Du vui vẻ nói một tràng, nói xong bắt gặp Phong Chi Danh không chú tâm lắm thì ngừng cười hoang mang: "Phu quân sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?"
"Cổ vương mà lần trước ta nhắc với ngươi chết rồi.

Một trận cháy lớn trời giáng, cháy luôn cả hy vọng cuối cùng của ta." Phong Chi Danh ngồi ôm chầm lấy Bắc Đường đang đứng, gục đầu vào lồng ngực hắn phiền não vô vọng.

Bắc Đường Du tự mắng bản thân đáng chết, cao hứng cũng không biết lựa thời điểm, hèn gì mà Phong Chi Danh không muốn đáp lời nào.

Hắn căng thẳng vịn lên bả vai y trấn an: "Không sao đâu, chúng ta tìm cách khác.

Thiên hạ rộng lớn, nhất định sẽ không tuyệt hết đường sống của chúng ta đâu."
Phong Chi Danh trầm mặc không nói.

Trong lòng y rõ biết bản thân đã phải tốn rất nhiều năm mới tìm được cách này, nếu còn phải hao tổn rất nhiều năm nữa để tìm ra cách khác, sợ rằng y đợi không kịp.

Nhưng mà, y lại không muốn đánh tan hy vọng của Bắc Đường Du.

Từ hy vọng chuyển sang tuyệt vọng đôi khi chỉ là một làn ranh mỏng manh.
Phong Chi Danh đắn đo một lúc mới nói: "Được, tìm cách khác."
Trong khi đó ở phủ Bạc vương, thư phòng.
Tiêu Trường Lân ngồi ở bàn sách nhìn trang giấy trắng rồi lại nhìn đến Cố Thẩm Đề đang ngồi ở bàn trà đọc binh pháp mà tức đến ứa ruột ứa gan.

Cái bản mặt kia càng nhìn càng tụt cảm xúc, báo hại y chẳng thể nào vẽ nổi cái gì cho ra hồn.

Đám văn sĩ bên hội Dương Đô đã giục lấy giục để nhiều ngày rồi, nếu y còn không vẽ được thành quả giao cho bọn họ thì chắc bọn họ sẽ băm vằm y thành nhiều mảnh.
"Ngươi..." Tiêu Trường Lân nghiến răng nghiến lợi nhưng không dám mắng chửi Cố Thẩm Đề vì sợ chọc Cố Thẩm Đề nổi điên nên đành giữ cái ngữ điệu nhẹ nhàng mà đay nghiến hỏi: "Không thể hồi phủ rồi đọc sách được sao?"
"Việc ngươi hứa với ta, ngươi vẫn chưa làm, đợi ngươi làm rồi thì ta sẽ không canh chừng thế này nữa."
Tiêu Trường Lân phi thường chột dạ, có điên mới đi thỉnh cầu phụ hoàng ban hôn vớ vẩn theo cách này.

Phụ hoàng mà chịu ban xuống thì càng điên hơn.

Đương nhiên nói một câu công đạo thì phụ hoàng sẽ chẳng bao giờ điên, cho nên lại phạt y đi canh lăng thêm mấy năm nữa cũng là điều rất có khả năng.

"Thẩm Đề, ta đã xuống nước nhiều lắm rồi, ngươi cũng đừng quá đáng nha.

Nếu ngươi cứ thế này, ta đây bình vỡ không sợ mẻ nữa, cùng lắm là ôm nhau chết chung."
"Ta không sợ chết." Cố Thẩm Đề buông sách ra nhìn chòng chọc vào Tiêu Trường Lân nói nhẹ tênh như lông hồng.


"Nếu được chết chung với ngươi thì cầu còn không được."
"Mẹ nó! Đừng tưởng ngươi nói mấy lời này thì ta sẽ cảm động." Tiêu Trường Lân sôi máu đứng bật dậy khỏi ghế.

"Ngươi rốt cuộc có coi ta là con người không? Có nghe hiểu tiếng người không? Ngươi xem ta như thú cưng vậy, ngày đêm đi đâu cũng theo sát kè kè."
"Đây là ngươi nợ ta.

Ngươi hứa được mà làm không được." Cố Thẩm Đề bình tĩnh đáp lại, một chút lung lay cũng không hề có.
"Ta bảo ngươi cho ta thêm chút thời gian rồi mà."
"Thời gian?" Cố Thẩm Đề cười khinh bỉ.

"Bao lâu? Vài ngày? Vài tháng? Hay vài chục năm? Thật ra có bao lâu thì ngươi cũng sẽ không đi xin hoàng thượng.

Ngươi căn bản không muốn thành thân với ta.

Ngươi tức giận đến vậy chỉ vì ta không cho ngươi đi gặp quốc sư, đúng chứ? Ngươi thích quốc sư?"
"Não ngươi có vấn đề thật rồi.

Sao cứ mở miệng là lại nhắc đến huynh ấy? Thích cái gì mà thích? Ta xem huynh ấy như thân ca ca, cùng với thập ca chẳng có gì khác biệt."
"Ta không tin."
Tiêu Trường Lân phủi tay lười nói tiếp: "Quản ngươi tin hay không chắc?" Vốn dĩ y muốn đi lấy nước uống cho đỡ bốc hỏa, nhưng Cố Thẩm Đề ngồi ngay bàn trà, vừa nghĩ tới là hết muốn đi nữa.
"Ta không giống quốc sư" Cố Thẩm Đề bỗng trầm giọng lạ thường, mang theo cái gì đó rất ai oán và ủy khuất.

"Ta xuất thân bần hàn, không có gia thế dựa vào, muốn vươn lên hơn người cũng phải đánh đổi biết bao nhiêu máu và nước mắt mới có được ngày hôm nay.

Lúc trước đã vậy, bây giờ cũng vậy.

Mỗi lần quốc sư và ngươi đi chung, ta luôn thấy các ngươi môn đăng hộ đối, cao quý như nhau, còn ta chỉ là một kẻ hạ tiện thậm chí đến gần ngươi cũng không xứng.

Đã vậy, ta còn không biết thi từ, cũng chẳng hiểu ca phú.

Mấy thú vui hằng ngày nghe hát bình tranh của ngươi ta chẳng thể xen vào được cái gì.

Ta chỉ là một võ phu, nói cho hay thì là một tướng quân, nói không hay bị gọi là tên lỗ mãng thô kệch cũng không oan uổng.

Ngoài việc bỏ hết sỉ diện cố chấp giữ khư khư ngươi bên cạnh, ta còn có thể làm được gì? Nếu mà ta giỏi giang bằng một nửa quốc sư, vừa có gia thế, vừa có quyền lực, ta có cần sợ mất ngươi đến mức này không?"
Tiêu Trường Lân gượng gạo gãi vành tai, nghe có gì đó rất mực sai sai.

Hiền huynh tốt đẹp như thế tự bao giờ? Tại sao trước nay y không biết ấy nhỉ? Trong mắt y chỉ nhìn thấy một tên quái gở lập dị thích chơi chung với cương thi và rắn mà thôi.
Tiêu Trường Lân mềm lòng nhưng vẫn giữ lại lý trí cơ bản: "Đừng có giở khổ nhục kế nữa.

Gia đây cũng biết binh pháp đấy."
"Mỗi lời ta nói đều là lời thật lòng."
"Thật lòng của ngươi đáng giá mấy đồng?" Tiêu Trường Lân rất muốn hỏi thẳng ra miệng câu này nhưng sợ bị Cố Thẩm Đề xích lại như thú nên đành im lặng.

Thôi tạm tin vào cái sự thật lòng đáng nguyền rủa của Cố Thẩm Đề vậy.
"Không nói chuyện này nữa.

Nghe nói ngươi về kinh là để nhậm chức thống lĩnh tuần phòng doanh, bao giờ thì nhậm chức?"
"Không biết.

Hoàng thượng chưa có chỉ dụ, hình như là bị ngăn cản."
"Ngươi có công lao hiển hách như vậy, ai dám ngăn cản?"
Cố Thẩm Đề bỗng nhiên mỉm cười an ủi mấy phần trước sự lo lắng của Tiêu Trường Lân: "Ta có công lao hiển hách sao? Ngươi thực sự nghĩ vậy?"
Tiêu Trường Lân biết bản thân nói hớ, ngồi lại bàn khoanh tay hậm hực: "Không, ta nghĩ ngươi là một tên khốn."

"Vinh dự cho ta!"
"..."
Cố Thẩm Đề không đùa nữa mà nói nghiêm chỉnh trở lại: "Nghe đâu bên phía Bắc Đường gia và Tây Định Hầu đều muốn tiến cử người của họ vào vị trí đó.

Còn có lời dèm pha sợ ta ỷ công kiêu ngạo, tạm thời không nên giữ chức vị quan trọng như thế.

Ta cũng biết trước rồi.

Ta không có gia thế, cũng không có phe cánh, vì vậy con đường mà ta đi luôn chông gai hơn người khác rất nhiều.

Nếu như không thể làm thống lĩnh tuần phòng doanh, có khả năng lớn ta sẽ bị đưa về Nam biên trông coi.

Đây là lý do vì sao ta gấp gáp muốn ngươi xin hoàng thượng ban hôn.

Có điều, trong lòng ngươi, chưa chừng đây mới là điều mà ngươi ao ước nhất.

Một khi ta đi rồi, ngươi ở kinh thành tha hồ phóng túng mỗi người một kiểu."
Tiêu Trường Lân nghẹn họng, thực sự là nghẹn đến không biết nói gì.

Cố Thẩm Đề tên đầu gỗ đáng chết vẫn ghi thù câu nói này của y.

Tuy nhiên, những lời Cố Thẩm Đề nói không hiểu sao khiến nội tâm y thấy chua chát.

Sinh ra không có gia thế thì thế nào? Lẽ nào cả đời định sẵn phải sống thấp kém hơn người khác? Cố Thẩm Đề tự mình vươn lên như vậy đã rất giỏi rồi, không hiểu vì sao lại có kẻ đố kỵ dèm pha ác ý đến thế? Tây Định Hầu quang minh lỗi lạc, chắc chắn không làm loại chuyện tiểu nhân này.

Y cho rằng phần nhiều là bên phía Bắc Đường gia tung tin rồi.
"Yên tâm đi, chức vị đó ngươi chắc chắn sẽ nhận được, chỉ là vấn đề nay mai mà thôi."
"Ta không cần ngươi nhúng tay." Cố Thẩm Đề lườm Tiêu Trường Lân đe dọa.

"Đừng quên trước đây ngươi từng hứa không dùng quyền lực vương gia chi phối đến quan lộ của ta."
Tiêu Trường Lân nghe mà chướng tai, nhân dịp nói móc lại Cố Thẩm Đề: "À à, ta đây biết Cố đại tướng quân thanh cao khí tiết, không cần phải nhắc lại đâu.

Ngươi cũng đừng đề cao ta quá.

Nếu ta nói gì phụ hoàng cũng nghe thì năm xưa không bị phạt đi canh lăng.

Từ lúc canh lăng trở về, phụ hoàng xem ta như vết nhơ của hoàng tộc vậy, có rửa sao cũng không sạch, ngày đêm đều để mắt tới coi ta có lại gây họa gì không.

Ta chỉ là quá rõ tính khí của phụ hoàng.

Nếu là nhân tài do ai khác đề cử, phụ hoàng còn chịu cân nhắc, chứ đụng tới Bắc Đường gia và Tây Định Hầu thì phụ hoàng chẳng muốn làm mất lòng bên nào.

Vì vậy, người chắc chắn sẽ chọn một kẻ không có phe cánh như ngươi cho an toàn."
"Mong được như ngươi nói.

Ta không tham lam gì chức thống lĩnh đó nhưng tuyệt nhiên không muốn rời kinh lúc này.

Ngươi có lẽ cũng biết ta là vì ai."
Tiêu Trường Lân giả điếc cầm bút cúi xuống trang giấy trắng giả như bắt đầu vẽ nhưng thực chất vẫn chẳng vẽ nổi cái gì.

Chắc là y bị Cố Thẩm Đề dụ dỗ mất rồi, nếu không vì sao khi nãy còn đang tức giận đùng đùng bây giờ lại ngượng ngùng muốn chết.

Tên này ở Nam biên nhiều năm có thật là chỉ biết đánh trận thôi? Không trêu hoa ghẹo nguyệt gì chứ? Có cảm giác như miệng lưỡi của Cố Thẩm Đề tốt hơn hẳn khi xưa rất nhiều..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận