Ác Ma Ca Ca, Nói Ngươi Yêu Ta!

Bởi vì Hứa Chí Ngạn nói thật sự quá đột ngột, cô bị thức ăn trong miệng làm nghẹn, không ngừng ho khan.
Hứa Chí Ngạn vội vàng đưa cho cô một ly nước, Hải Nhạc đưa tay nhận lấy, uống một ngụm.
Sau đó, nói với Hứa Chí Ngạn vẫn đang “thẹn thùng”: “Anh Chí Ngạn, em… em còn… còn nhỏ, em không nghĩ còn nhỏ như vậy đã quen với con trai.”
Cô lúng túng cũng không biết mình phải nói gì mới đúng.
Hứa Chí Ngạn vốn tràn đầy hi vọng, nghe cô nói như vậy, ánh sáng trong mắt mờ đi, nhưng lập tức, hắn nói với Hải Nhạc: “Không sao đâu, nếu em thấy em còn nhỏ, anh có thể chờ em.”
Hắn ngập ngừng một chút, nói thêm: “Vã lại, ba mẹ hai bên chúng ta, đều rất hoan nghênh chúng ta ở chung một chỗ, Hải Nhạc, nếu chúng ta quen nhau, có thể lập tức được ba mẹ chúc phúc.”
Hải Nhạc cảm thấy nói đề tài này, cô đúng là không ứng phó nổi, cô… không muốn tiếp tục đề tài này cùng Hứa Chí Ngạn nữa, Nhã Nghiên đâu? Nhã Nghiên đi đâu rồi? Vì sao còn chưa về?
Cô đành phải mượn cớ nói với Hứa Chí Ngạn: “Anh Chí Ngạn, em đi tìm Nhã Nghiên.”
Nói xong, cô vội vàng xoay người, ngay lúc sắp đi khỏi chỗ đó, khi bước vào đường mòn đá cuội ngang bãi cỏ qua nhà họ Tạ, chân cô bị vấp một cái, “ai da” một tiếng liền chuẩn bị ôm hôn mặt đường.
“Cẩn thận!” Hứa Chí Ngạn nhanh tay lẹ mắt ôm eo Hải Nhạc, kéo cô vào trong ngực của tớ.
Ôm ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, huống hồ lại là người tớ thích, tim Hứa Chí Ngạn cứ “bình bịch” chực nhảy ra ngoài.
Mà Hải Nhạc cũng kinh ngạc nhìn Hứa Chí Ngạn, sau đó lên tiếng: “Cám ơn anh Chí Ngạn.”

Cô ngồi trong lòng hắn định đứng thẳng dậy, nhưng Hứa Chí Ngạn lại không buông tay mình ra, vẫn đặt trên bờ eo cô như cũ.
Hải Nhạc dùng sức đẩy hắn, nhưng, Hứa Chí Ngạn cũng không buông cô ra.
“Hải Nhạc!” Hắn run rẩy gọicô một tiếng, sau đó, đầu của hắn, từ từ thấp xuống người Hải Nhạc.
Hải Nhạc bị dọa hết hồn, cô chợt nghiêng mặt qua, môi Hứa Chí Ngạn, cứ theo đà rơi trên mái tóc cô.
“Hai người thật hăng hái!” Một giọng nói lạnh lùng truyền tới.
Hải Nhạc nghe thấy cái giọng nói kia, như nghe sét đánh ngang tai.
Mà Hứa Chí Ngạn cũng lập tức buông lỏng cô ra.
Hải Nhạc dùng sức lùi lại, lập tức lùi xa Hứa Chí Ngạn vài bước, cô không dám quay đầu lại, cô đã nghe ra sự tức giận trong giọng nói của hắn.
“Thư Dật, không phải mày nói muốn đi Nhật Bản nửa tháng mới về đấy sao? Mới một tuần, mày đã về rồi? Thế Đế Uy đâu?” Hứa Chí Ngạn lấp liếm hỏi.
“Cái chỗ quỷ sứ, không có gì chơi hết, nhàm chán như nhau, cho nên, tao về đây trước, tao không có làm phiền hai người chứ?” Vẫn là giọng nói lạnh tanh kia.
“Không có, không có, mày nói cái gì chứ.” Hứa Chí Ngạn xấu hổ ho khan hai tiếng, cảm thấy mình thật đáng xấu hổ, lần đầu tiên cả gan trộm hương, thật không ngờ lại bị Tạ Thư Dật thấy được, khụ khụ.

Hứa Nhã Nghiên đang đi chung với Tạ Thư Dật tới nói với Tạ Thư Dật: “Anh Thư Dật, nói không chừng hai người chúng ta đúng là đã quấy rầy bọn họ rồi đó, bằng không, em rút ra sớm làm gì, chính là không muốn làm bóng đèn chen ngang hai người bọn họ còn gì, cũng tại anh tới đây, em cũng chỉ có thể dày mặt đi với anh, anh không tin đi, đó, cho anh nhìn thấy sẽ biết ngay chứ gì.”
Hứa Nhã Nghiên đã thầm kinh ngạc hoài nghi anh hai nhà mình làm sao mà hành động nhanh nhẹn như vậy, mới trong chốc lát, đã ôm mỹ nhân vào trong ngực, đổ mồ hôi, cô thật đúng là xem thường anh hai rồi. Thế cũng tốt, nếu Hải Nhạc thích anh hai, nói không chừng Tạ Thư Dật mà nhìn thấy tất cả, như vậy sẽ chết tâm với Tạ Hải Nhạc cũng không chừng.
Tạ Thư Dật nhìn bóng lưng Tạ Hải Nhạc đang run nhè nhẹ đầy u ám, hai tay đã lặng lẽ nắm thành hai đấm.
Một tuần ở Nhật Bản, hắn đã thử quên cô, muốn lau sạch bóng dáng cô ở trong đầu hắn, làm sao nghĩ được nó lại càng ngày càng rõ ràng, cho nên, nếu không thể quên được cô, ngược lại càng nhớ cô thêm điên cuồng, nếu như thật sự đã yêu cô, đã vậy, cứ thuận theo tự nhiên đi, cũng không có gì cần phải trốn tránh, cho dù lòng của cô, đã hoàn toàn dán trên người Hứa Chí Ngạn đi nữa, hắn cũng tình nguyện thử một lần, một lần nữa kéo lòng cô trở về lại đây, sau đó, làm cho cô yêu hắn! Sau khi suy nghĩ kỹ càng, hắn báo Đế Uy một tiếng liền bay về, vừa về tới nhà, vốn tưởng rằng có thể gặp cô ngay, thật không ngờ, Vú La nói cho hắn biết, cô đến Hứa gia rồi, vừa nghe thấy cô đến Hứa gia, trong lòng hắn lập tức quýnh lên, lại phóng như bay tới Hứa gia, sau đó, liền nhìn được một màn hai người ôm nhau, hơn nữa, Hứa Chí Ngạn còn dám hôn cô! Trước mắt hắn như sắp tối sầm, hắn mới rời đi một tuần, thật không ngờ, cô và Hứa Chí Ngạn, lại có thể phát triển đến trình độ ôm hôn nhau! “Tạ Hải Nhạc, ba với mẹ nhờ anh tới đón em về nhà.” Hắn cố gắng dằn cơn phẫn nộ dưới đáy lòng, làm như bình tĩnh nói với Hải Nhạc.
“Nha.” Hải Nhạc lập tức đáp lời, nói với Hứa Chí Ngạn: “Anh Chí Ngạn, em phải về nhà, cám ơn anh đã chiêu đãi em, cám ơn anh.”
“Không ở lại chơi sao? Sao anh Thư Dật vừa mới đến mà đã lập tức phải về nhà rồi thế? Ngồi thêm chút nữa cũng không được sao?” Nhã Nghiên hơi thất vọng.
“Không được, anh mới xuống máy bay, hơi mệt, đón nó về nhà xong, anh cũng phải nghỉ ngơi.” Tạ Thư Dật uyển chuyển hàm súc.
Nhã Nghiên không nhịn được kêu thất thanh: “Mới xuống máy bay? Anh lập tức tới thẳng đây đón Hải Nhạc?”
“Có gì không đúng sao?” Tạ Thư Dật nhíu mày.
“Không có, không có gì không đúng, chỉ là em cảm thấy anh thật sự quá thương Hải Nhạc thôi.” Nhã Nghiên không nhịn được nói.
Môi Tạ Thư Dật co giật vài cái, nhưng vẫn không nói lại gì với Nhã Nghiên, lại quay sang Hải Nhạc: “Đi thôi.”

Hải Nhạc ngoan ngoãn theo sau hắn, ngồi lên xe.
Cô bất an ngồi trên xe, đứng ngồi không yên.
Mà ánh mắt Tạ Thư Dật, vẫn cứ nhìn thẳng băng về phía trước, giống như là rất không muốn mở miệng nói chuyện với cô vậy.
Hải Nhạc chịu hết nổi bầu không khí yên lặng đến mức nghe được tiếng tim đập trong xe rồi, cô mở miệng muốn phá vỡ tình hình căng thẳng giữa hai người: “Nhật Bản rất vui phải không?”
Thật lâu sau, Tạ Thư Dật mới mở miệng: “Mùa đông đến rồi, có gì mà vui chứ.”
“À.” Hải Nhạc không dám nói tiếp nữa.
“Như Shelly có một kiệt tác truyền lại cho hậu thế rằng: ‘Nếu đông về, xuân có ở sau chăng?’ Câu thơ này, thật sự cho tôi rất nhiều cảm xúc.” Tạ Thư Dật đột nhiên lại nói.
“Ồ.” Hải Nhạc nói.
Mặc dù chỉ là một câu đơn giản, cũng rất cổ vũ lòng người.
“Ừ.”
“Tôi mang quà từ Nhật Bản về cho em.”
“Cám ơn.”
Một đoạn đối thoại vô vị, làm cho hai người lại tiếp tục trầm mặc.

Một lúc lâu sau, Tạ Thư Dật đột nhiên hỏi: “Em và Hứa Chí Ngạn… hai người… đang quen nhau sao?”
Những lời này, hắn phải ôm ngực rất chặt, mới có dũng khí hỏi ra miệng những câu ấy.
Cô không thể nào biết được, một giây khi nhìn thấy Hứa Chí Ngạn hôn cô kia, ngay cả thứ cảm giác mất đi toàn bộ thế giới hắn cũng có, biết rõ bọn họ một kẻ tình chàng, một người ý thiếp, nhưng, hắn vẫn rất đau lòng.
Người mà cô yêu, tại sao không phải là hắn? Tại sao không phải là hắn?
Thân thể hắn, vì đau lòng, gần như sắp đè vào trên tay lái.
Tạ Hải Nhạc mâu thuẫn trong lòng, có nên mượn cơ hội này, thừa nhận cô đang quen với Hứa Chí Ngạn trước hay không?
Nhưng mà, chạy ra khỏi miệng cô lại thành: “Không có, không có nhanh đến vậy.”
Tạ Thư Dật chợt quay đầu, kinh ngạc nhìn cô.
Tạ Hải Nhạc kiên nhẫn nói: “Tôi… Mặc dù tôi có chút thích anh ấy, anh ấy… “ Hải Nhạc dừng một chút, nói, “Anh ấy cũng thích tôi, nhưng mà, tôi không muốn nhanh như vậy đã quen nhau, tôi còn nhỏ, nhiệm vụ đầu tiên của tôi là đi học, tôi nghĩ, anh ấy hẳn sẽ chờ tôi hai năm.”
Chỉ có thể nói như vậy thôi, bằng không, nếu sau này phải đến mức diễn giả thành thật với Hứa Chí Ngạn nữa, vậy cũng sẽ thảm cho coi.
Tạ Thư Dật nhẹ nhàng thở ra, hai năm, trong hai năm, có thể xảy ra rất nhiều thay đổi.
Sau khi hắn đã cân nhắc trong lòng thật lâu, cố lấy dũng khí nói với Hải Nhạc: “Tạ Hải Nhạc, giả như, tôi muốn làm cho mọi thứ lại đến một lần nữa, em có bằng lòng cho tôi một cơ hội không?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận