Ác Ma Ca Ca, Nói Ngươi Yêu Ta!

Cô cũng chỉ có thể mắng hắn nguyền rủa hắn chết sau lưng như vậy, nếu ở trước mặt hắn, hắn nhất định sẽ chém cô thành tám mảnh sau đó ném xuống biển cho cá ăn, cô biết hắn có thể làm được điều đó.
Cuộc sống như vậy, khi nào thì mới là kết thúc? Hải Nhạc tuyệt vọng nghĩ thầm.
Cô thật muốn mau chóng lớn lên, mau chóng rời đi ác ma bò ra từ địa ngục này!
“Tạ Thư Dật, tôi nhất định sẽ rời khỏi nơi này thôi!” Hải Nhạc nắm chặt tay thành hai đấm nói.
Cô sẽ lên cao trung, đến lúc đó, cô có thể ở kí túc xá trong trường, cô đã chọn được một trường học có khu ký túc xá nữ, từ đó về sau rời khỏi ác ma này!
Mà lúc này ở dưới lầu Tạ Thư Dật đã mặc xong quần áo, miễn cưỡng nằm trên ghế sa lon, hé mắt nhìn cô gái đang vừa mặc váy vừa dùng ánh mắt ái mộ nhìn mình, miệng phun ra vài chữ: “Cô, lập tức lăn khỏi nhà tôi.”
Cô gái sợ hãi, trễ như vậy, cô có thể đi đâu?

“ Anh Dật, không cần đuổi em đi a, anh dẫn em lại đây, sao có thể đuổi em đi được? Đã trễ thế này, em không có chỗ để đi a, với lại trên đường có thể có sắc lang a, em sợ hãi.”
Những tưởng rằng phát sinh quan hệ với anh thì có thể làm cho anh nhìn cô bằng con mắt khác, xem ra, cô nghĩ sai rồi.
“Tôi không giữ người qua đêm, là cô tự nguyện lại đây, lúc nãy tôi cũng không có ép buộc cô.” Tạ Thư Dật lạnh lùng nói, “Cô nếu còn dài dòng, về sau đừng nghĩ bò lên giường tôi, ngẫm lại, cô cũng chỉ là một trong những bạn gái của tôi mà thôi, lập tức biến mất cho khuất mắt tôi! Ngoài cửa tự động sẽ có người đưa cô về nhà!”
“Không cần bỏ mặc em, em đi là được.” Cô gái sợ Tạ Thư Dật sẽ không bao giờ quan tâm cô nữa, rưng rưng mặc váy vào.
Biết rõ anh ấy nổi tiếng là hoa hoa công tử, nhưng mà, ai bảo cô yêu anh đây? Có thể phát sinh quan hệ cùng anh đã là yêu cầu hèn mọn nhất của cô, cô cũng không kỳ vọng anh ấy sẽ yêu cô.
Cô gái mở cửa lớn ra, lưu luyến liếc mắt nhìn Tạ Thư Dật một cái, đáng tiếc Tạ Thư Dật nhìn cũng không thèm nhìn cô, cô đành phải vội vã rời đi.

Tạ Thư Dật đứng dậy rót một ly rượu đỏ nhấp nhẹ vài ngụm, vốn tưởng rằng uống chút rượu hiểu ý tình sẽ thoải mái một chút, nhưng trong lòng hắn vẫn cứ buồn bực khó chịu.
Từ khi mười tám tuổi, bên cạnh hắn sẽ không thiếu đàn bà, gái, chỉ là thứ điểm tô trang đời hắn, trong mắt hắn, con gái đều là ngực lớn không có não chỉ dùng cho đàn ông phát tiết, chỉ có thể làm cho thân thể hắn thỏa mãn, lại không thể thỏa mãn trái tim vẫn luôn trống rỗng của hắn, cánh cửa trái tim hắn, cho tới bây giờ, đều chưa từng vì bất kỳ người con gái nào mà mở ra.
Hắn ngẩng đầu nhìn, khung cửa sổ kia, vẫn luôn tối om.
Vừa nghĩ tới bộ dáng bình tĩnh vừa mới nãy của cô gái kia, cơn tức trong lòng hắn lại một lần nữa nổi lên.
Mặc kệ hắn đối với cô như thế nào, cô đều làm một bộ nửa sống nửa chết, giống hệt như một con rối gỗ! Chết tiệt, ngày nào đó thế nào hắn cũng phải xé cái mặt nạ đó ra, vạch rõ tính tình chân thật của cô ta.
Cô ta nghĩ mình là ai? Cô ta thực sự nghĩ mình là tiểu thư trong miệng những người hầu kia sao? Hừ hừ, trong mắt Tạ Thư Dật hắn, cô ta không phải bất cứ thứ gì, chỉ là một món đồ chơi của hắn, một khối đồ chơi là con người bằng xương bằng thịt, hắn muốn chơi thế nào thì chơi thế ấy! Mà không, mới vừa rồi không phải là cô ta không có phản kháng hắn sao? Không phải vẫn ngoan ngoãn theo lời hắn mà làm sao?
Nhưng vì sao cô ta không phản kháng lại làm cho hắn nổi trận lôi đình chứ?
Baby yêu quý, sao cô có thể chọc tôi tức giận chứ? Chẳng lẽ cô còn không biết chọc tôi tức giận sẽ có kết quả gì sao?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận