Ác Ma Ca Ca, Nói Ngươi Yêu Ta!

Trên xe, Tạ Thư Dật nhịn không được lại liếc mắt nhìn Hải Nhạc, thấy mặt cô vẫn còn sưng đỏ, nhịn không được lại tức giận lớn tiếng nói: “Tôi chưa từng thấy người nào đần hơn cô! Hắn muốn đánh cô! Cô không biết trốn sao?”
Hải Nhạc run rẩy một chút, sau đó run run nói: “Trốn? Hắn một đại nam nhân! Tôi có thể trốn đi đâu?” Tạm dừng hồi lâu, lại đột nhiên cười chua chát nói, “Không sao, tôi bị đánh quen, một tát này của hắn, với anh đánh tôi cũng không có gì khác nhau.”
Nghe Hải Nhạc nói như vậy, Tạ Thư Dật chợt đạp phanh khẩn cấp một cái, hắn nện một quyền ở trên tay lái.
“Cái đó không giống! Không giống! Hắn đánh với tôi đánh không giống nhau!” Hắn rống lớn nói. (vâng, anh là đánh “yêu” =.=”)
Hải Nhạc bị tiếng rống của hắn làm hoảng sợ, cô vốn đang thầm cảm tạ hắn cứu cô, nhưng, lòng cảm kích lại bị tiếng rống của hắn quạt bay mất.
“Không phải đều là đánh vào mặt tôi sao? Có chỗ nào không giống đâu? Anh với hắn có cái gì không giống nhau đâu? Không phải đều muốn khi dễ tôi hay sao?” Hải Nhạc nhịn không được phản bác.
“Cô” Tạ Thư Dật hung tợn trừng Hải Nhạc, “Chết tiệt, cô đang trách tôi từng đánh cô sao?”

Hải Nhạc bị hắn nhìn gần, chỉ có thể nói trái lương tâm: “Tôi không dám trách anh.”
“Cái gì gọi là cô không dám trách tôi?” Tạ Thư Dật tức muốn chết, mắt hắn trừng còn to hơn chuông đồng, làm bộ dạng muốn nuốt luôn Hải Nhạc vậy.
Hải Nhạc cũng không dám nói gì nữa.
“Nói! Cái gì gọi là không dám trách tôi?” Tạ Thư Dật lại hỏi.
Thấy hắn cứ ép hỏi như vậy, cơn giận trong lòng lại rục rịch, Hải Nhạc ngẩng đầu, lẳng lặng nhìn Tạ Thư Dật, nói: “Anh đánh tôi, tôi nào dám trách anh? Tôi hẳn là nên thầm tạ ơn anh, tới bây giờ anh cũng chỉ đánh tôi bàn tay mà thôi, mà không phải là đẩy tôi từ trên lầu xuống cho ngã chết, cũng không phải xô tôi vào hồ bơi cho chết đuối, lại càng không nhốt tôi vào trong tầng hầm ngầm để cho tôi bị hù chết, so với mấy chuyện đó, anh đánh một bạt tai vào trên mặt tôi, có tính là gì đâu? Tôi hẳn là nên cảm kích anh, thật sự!”
Tạ Thư Dật gắt gao nhìn cô chằm chằm, thần sắc trên mặt trở nên đáng sợ, hàm răng của hắn lại phát ra tiếng vang khanh khách.
“Tạ Hải Nhạc!” Hắn nghiến răng nghiến lợi kêu.
Hải Nhạc quay đầu không hề nhìn hắn, giận thì giận đi, muốn đánh cô, thì cứ đánh cô đi, không sao cả.
Tạ Thư Dật thấy cô hờ hững như vậy, nắm tay thành quyền nói: “Cô vẫn nhớ kĩ trong lòng sao? Thì ra cô thực mang thù a, tôi còn nghĩ cô thật sự không hận tôi chứ, lại nhớ rõ ràng như thế, nói cho cô biết, tôi chỉ lỡ tay đẩy cô xuống, tôi không phải là cố ý đẩy cô xuống lầu, lúc ấy tôi chỉ là rất tức giận, tôi thật sự không ngờ tôi chỉ đụng cô vài cái, cô lại bất ngờ ngã xuống! Còn nữa, tôi cũng không cố ý đẩy cô xuống bể bơi, lúc đó, tôi xoay người lấy đàn violon, là chính cây đàn violon quét cô xuống! Tôi không có đẩy cô!” (anh sao hôm nay dài dòng thế…)
Hải Nhạc nghe hắn nói vậy, kinh nghi (kinh ngạc và nghi ngờ) quay đầu nhìn hắn, hắn nói thật sao?
Khóe miệng cô hiện lên một tia cười lạnh: “Vậy à? Vậy thì, anh luôn thích nhốt tôi vào tầng hầm ngầm, để tôi ở bên trong sợ chết khiếp, anh cũng không phải cố ý?”
Tạ Thư Dật đột nhiên xẹp hơi, hắn đang làm cái gì?
Hắn lại đánh một quyền vào trên tay lái, gắt gỏng kêu: “Tùy cô nghĩ sao thì nghĩ! Tôi phải quan tâm suy nghĩ của cô làm gì? Cô là ai a? Cô cho cô là ai? Hôm nay tôi phải váng đầu rồi mới nói mấy thứ này với cô!”

Hắn khởi động xe, phóng như tên bắn.
Hải Nhạc lặng lẽ nhìn hắn đang phẫn nộ một cái, cô có nên tin hắn không?
Khi cô nhìn thấy mu bàn tay với mấy đốt ngón tay hắn lại bị chảy máu, hơn nữa còn là chảy từng giọt từng giọt liên tục, cô giật tớ la lên: “Anh chảy máu!”
Tạ Thư Dật cúi đầu nhìn, quả thực đang chảy máu.
“Không cần cô lo!” Hắn rống, tiếp tục nhìn về phía trước lái xe.
“Dừng lại! Dừng lại!” Hải Nhạc nhanh chóng kêu, cô lại không đành lòng thấy hắn cứ chảy máu như vậy.
“Đã nói không liên quan đến chuyện của cô!” Tạ Thư Dật hung tợn trừng cô một cái, “Không cần cô giả mù sa mưa quan tâm!”
Hải Nhạc nhìn máu từ tay hắn cứ không ngừng chảy từng giọt, cảm giác không nỡ lại càng tăng lên, vì sao hắn cứ như vậy, cả chảy máu cũng không thèm quan tâm?

“Không phải tôi quan tâm anh! Tôi chỉ không muốn thấy người ta chảy máu! Anh dừng xe, tôi băng bó cho anh một chút!” Hải Nhạc vẫn khăng khăng, “Nếu anh không ngừng xe, tôi mở cửa xe, để tôi xuống xe! Tôi không muốn ngồi cùng một xe với một người chảy máu không ngừng như vậy, tôi sợ!”
Tạ Thư Dật liếc nhìn cô một cái, mặt không đổi sắc ngừng xe.
“Xuống xe!” Hắn quát.
Hải Nhạc giật tớ, nhưng suy nghĩ một chút, sao Tạ Thư Dật có thể nghe cô uy hiếp chứ? Cô là ai a?
Đâm lao thì phải theo lao, cô chỉ có thể im lặng xuống xe, cũng đóng cửa xe thật tốt.
Xe Tạ Thư Dật tức lao ra thật xa, để Hải Nhạc lại ven đường.
Hắn lại thật sự vứt cô lại đây rồi! Hơn nữa còn không chút do dự! Hải Nhạc đau xót trong lòng, nước mắt lại tiếp tục rưng rưng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận