Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ


Editor: Bánh bao chay nhân thịtHương thơm lượn lờ khắp nhà.Khúc thị mặc sườn xám ngồi trước gương, một đôi chân lộ ra ngoài.

Một nha đầu mặt tròn có bím tóc lớn ngồi quỳ ở mặt đất, trên đầu gối đặt một chân Khúc thị đặt trên, cô ta nghiêm túc cẩn thận sơn móng chân.Phía sau Khúc thị còn có một người chuyên chải đầu.Khúc thị tay đặt lên đầu gối, ngón tay quyến rũ nâng cao cao lộ ra nhẫn đá quý như muốn khoe khoang.“Lão gia đâu?”Tiểu nha hoàn đang hầu hạ lập tức mở miệng: “Lão gia bên kia gặp vài bạn bè Cục trị an đang phẩm trà luận họa ở thư phòng.”Khúc thị khẽ gật đầu thúc giục người chải đầu làm nhanh lên một chút, người kia vội vàng thưa vâng.Lúc này bà Liễu tiến vào, trong tay nâng lên hai cái hộp lớn nhỏ cung cung kính kính: “Phu nhân, trang sức ngài kêu làm cho biểu tiểu thư đã được đưa tới.”Khúc thị hơi hơi mỉm cười, gật đầu: “Mở ra cho ta xem, nếu thủ công không tốt, ta cũng không cần.”Bà Liễu lập tức đáp lời: “Ngài đối với biểu tiểu thư thật giống như mẹ ruột yêu thương nữ nhi vậy.”Bà ta mở nắp hộp ra, bên trong có một vòng tay vàng tinh tế nho nhỏ, được cái đúng kiểu dáng đang lưu hành.


Tiếp tục mở hộp phía dưới, vòng cổ vàng bên trong cũng không lớn, may mắn bởi vì là thành phẩm từ cửa hàng trang sức vàng bạc nên so ra thủ công tinh tế hơn một ít.Khúc thị nhíu mày: “Nhìn có hơi nhỏ chút.”Bà Liễu có thể trở thành tâm phúc của Khúc thị dĩ nhiên hiểu được vài phần ý tứ Khúc thị nói.Bà ta nhanh nhẩu đáp lời: “Trang sức sao còn phân chia lớn nhỏ? Biểu tiểu thư vóc dáng thon thả, nếu mang đồ quá dày vừa nặng vừa không đẹp.

Cứ như vậy mới thể hiện được nét lịch sự tao nhã.

Hơn nữa hàng của cửa hàng trang sức cũng không phải những đồ thủ công thô ráp có thể so sánh được.”Khúc thị hơi hơi xuôi theo một chút: “Nói vậy cũng đúng.”Bà nương chải đầu cũng phụ họa nói: “Phu nhân thiện tâm, chúng ta hầu hạ ngần ấy năm dù không phải hiểu ngài nhất nhưng nếu xét trong Phụng Thiên Thành, ngài chính là người hiền lành nhất.


Phải tu luyện mấy đời mới có phúc khí được làm cháu ngoại gái của ngài.”Bà nương chải đầu vốn dĩ chuyên kinh doanh từ nữ quyến nội trạch, nói ngọt lại bát diện linh lung* nên chỉ với vài câu khen tặng đã khiến Khúc thị cười tươi hơn vài phần.*bát diện linh lung: khéo léo hiểu lòng ngườiBà ta xua xua tay nói: “Bà đi mời biểu tiểu thư tới đây.”Không đến một lúc, Khúc Tiểu Tây đã từ bậc thang đi tới, do dinh dưỡng không đủ lại thêm mấy ngày trước rơi xuống nước bệnh một trận khiến khí sắc lại càng kém đi vài phần.

Tuy nói đã bồi bổ nhiều ngày nhưngcơ thể mệt mỏi thì làm sao có thể mới ba bốn ngày đã có thể khổi phục như ban đầu.Khúc Tiểu Tây vừa vào cửa, bà nương chải đầu nâng mắt nhìn qua chỉ thấy một nha đầu tóc vàng với khuôn mặt thiếu dinh dưỡng.Dù vậy trên mặt bà ta cũng không lộ ra mà khen tặng nói: “Biểu tiểu thư thật đúng là người có phúc.”Khúc Tiểu Tây nhìn bà nương chải đầu cười cười, đi đến ngoan ngoãn thỉnh an: “Cô, ngài kêu cháu đến có chuyện gì sao?”Tầm mắt cô dừng trên bàn trang điểm.Khúc thị: “Mau đến xem xem, cô đã làm trang sức cho cháu rồi, nhìn xem có thích hay không?”Khúc Tiểu Tây vui mừng tiến lên, cô đeo thử vòng cổ và vòng tay, quơ quơ, mỉm cười: “Thích, cảm ơn cô.” Cô vươn tay nhỏ, lại lay động chút nói: “Chính là hơi nhỏ chút.”Khúc thị: “……”Bà nương chải đầu hơi ngừng động tác trên tay, cúi đầu không dám cười.Khúc Tiểu Tây: “Cô, ngài hôm nay không phải không ra cửa sao? Như thế nào lại đột nhiên mua về rồi? Cháu còn tưởng phải ngày mai mới có cơ.”Giọng nói Khúc Tiểu Tây mềm mềm mại mại nhưng lời ra khỏi miệng lại không đúng mực.Khúc thị ánh mắt trầm xuống, cười nói: “Cô bảo bà Liễu lo liệu……”Còn chưa nói xong đã bị Khúc Tiểu Tây ngắt lời, cô bày ra khuôn mặt tủi thân buồn khổ nói: “Cô, sao ngài lại có thể làm như vậy?”Cô hơi hung dung rồi lại mang chút tủi thân: “Cháu đều đã nói bà Liễu từng đánh chửi bọn cháu, thế mà ngài còn có thể tín nhiệm bà ta như vậy? Trách không được mấy cái vòng này đều nhỏ vậy.

Hóa ra đều là bà ta chọn.


Bà ta ghét cháu nên không phải sẽ chọn những cái nhỏ nhất, không tốt nhất sao? Bà ta chính là có ý muốn chia rẽ hai cô cháu chúng ta.”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận