Xuyên Nhanh Đại Lão Lại Sắp Sụp Đổ Rồi


Nam Nhiễm không chút để ý.

"Hỏi lại lần nữa."

Tiểu Hắc Long lập tức nói:

【 Ký chủ, nguyện ý làm ba chuyện tốt, hoàn thành nhiệm vụ không? 】

Nam Nhiễm:

"Không nguyện ý."

Tiểu Hắc Long

【······】

Hở?

Sao không quá giống trong tưởng tượng vậy?

Tiểu Hắc Long muốn nói chuyện với ký chủ mình lần nữa.

【 Ký chủ, cô --】

Mới nói phân nửa đã bị ký chủ của nó chặn lại.

"Suỵt."

【 Nhưng mà 】

"Ừm."

Tiểu Hắc Long nghe ký chủ nói, mờ mịt, ký chủ ừm cái gì chứ?


【 Ký chủ, tôi --】

"Tôi sẽ suy xét."

Lời nói không mặn không nhạt bay ra từ miệng Nam Nhiễm.

Tiểu Hắc Long còn đang cân nhắc phải làm sao thuyết phục ký chủ.

Đã chuẩn bị rất nhiều lời nói, không ngờ ký chủ lại tự mình nghĩ thông suốt rồi.

Hệ thống lập tức gật đầu

【 Ký chủ suy xét cho kỹ nhé! 】

Nói xong, Tiểu Hắc Long không dám quấy rầy suy nghĩ của ký chủ nữa.

Nếu lỡ như nói nhiều, ký chủ đổi ý thì phải làm sao?

Một ngày trôi qua.

Hai ngày trôi qua.

Ba ngày trôi qua.

Thời gian suy xét của ký chủ có phải hơi dài quá rồi không?

Ngày thứ tư, Nam Nhiễm mang cặp sách tiếp tục đi học.

Tiểu Hắc Long lên tiếng.

【 Ký chủ, cô suy xét thế nào rồi? 】

Nam Nhiễm không chút để ý

"Cái gì thế nào?"

【 Thì là, làm chuyện tốt, hoàn thành nhiệm vụ đó.


Nam Nhiễm

"Nhiệm vụ gì? Liên quan gì tới tôi?"

Tiểu Hắc Long không thể tin tưởng

【 Ký chủ, cô nói cô sẽ suy xét! 】

"À."

Nam Nhiễm không nhanh không chậm lên tiếng.

Tiểu Hắc Long cảm thấy chính mình nghẹn một búng máu không lên không xuống được.

Cứ đi cứ đi, lúc sắp đến cổng trường.

Một đám nữ sinh mặc đồng phục trường cấp ba Đế Đô, ngăn lại trước mặt cô.


Người cầm đầu đánh giá Nam Nhiễm từ trên xuống dưới.

"Há, mày chính là Nam Nhiễm à."

Người nói chuyện hai tay vòng ngực, đầu tóc đen dài thẳng, một khuôn mặt xinh đẹp.

Nếu không phải cô ta lấy thân phận chị đại ngăn chặn ở đầu ngõ.

Thì sẽ chỉ khiến người khác cảm thấy cô ta là một học sinh tốt thanh xuân tươi đẹp.

Nam Nhiễm dừng lại trước mặt cô gái đó.

"Tìm tôi?"

Chị đại cười lạnh một tiếng, loại người giả vờ cứng rắn trước mặt cô ta, cô ta đã gặp nhiểu rồi.

Chị đại cúi đầu nhìn móng tay được sơn đỏ chót của mình.

Em gái côn đồ bên cạnh liền lập tức cầm một lọ sơn móng tay tiến lên.

Chị đại kia vừa mở bình sơn móng tay ra sơn, vừa mở miệng

"Trình Văn Hoắc là người của tao, có biết không?"

Tiểu Hắc Long lập tức phát huy công năng của mình,

【 Ký chủ, Trình Văn Hoắc chính là Trình giáo thảo, chính là Thiên Đạo chi tử.


Nam Nhiễm có lệ lên tiếng

"Ừ."

Lực chú ý của cô nhằm vào bình sơn móng tay kia.

Chị đại vừa nói chuyện, vừa giơ móng tay vừa sơn xong lên, lộ ra dưới ánh mặt trời.

Móng tay đỏ chót cực kỳ nổi bật.

Cô ta khinh thường một tiếng,


"Biết là người của tao, còn dám nhiều lần đưa thư tình, Nam Nhiễm, tao thấy mày là sống đủ rồi."

Vừa nói xong, một cô em côn đồ phía sau chị đài liền tiến lên.

Giơ tay lên muốn dạy dỗ.

"Đồ đê tiện!"

Trong miệng phun lời nói ác độc.

Lực chú ý của Nam Nhiễm từ trên bình sơn móng tay kia, dời đến trên người em gái côn đồ.

Em gái côn đồ còn chưa lại gần, đã bị cô dùng một chân đá lên tường.

Cô vừa thu động tác này lại, xung quanh yên tĩnh.

Nam Nhiễm nâng tay mình lên.

Nhìn móng tay của mình.

Chưa từng gia công thêm bất cứ thứ gì, mang màu sắc khỏe mạnh.

Ừm, hình như, màu đỏ của cô ả kia đẹp hơn một chút.

Cô kéo cặp sách đi về phía trước.

Tiểu Hắc Long nuốt nuốt nước miếng, mở miệng

【 Ký chủ, cô, cô, cô muốn làm gì? 】

Cũng thật kỳ quái, rõ ràng đám người kia mới là người bạo lực học đường, là xấu xa, nhưng tại sao nó lại cảm thấy lo lắng cho đám người kia chứ?
.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận