Trêu Chọc Thiếu Niên Cố Chấp


Tháng Mười.
Một cơn gió thổi qua, mang theo những chiếc lá rơi vào mùa thu.
Trong trường Thánh Mẫn, bằng mắt thường có thể nhìn thấy cây cối rậm rạp ở hai đầu đường, dần trở nên hoang tàn qua ngày, với sự hoang vắng do lá khô héo.
Tuy nhiên, điều này không cản trở sức sống mãnh liệt và tuổi trẻ của các sinh viên.
Học sinh cuối cấp 3 không có ngày nghỉ lễ Quốc khánh, trừ ba ngày đầu năm, đều phải đi học bù.

Mà Thẩm Kiều thì đã lên đường đến cơ sở huấn luyện, tiến vào thời gian chuẩn bị cho kỳ thi nghệ thuật.
Thẩm Kiều đã tập múa ba lê từ khi còn nhỏ, cô đã đi theo con đường chuyên nghiệp, cô không phải là một thí sinh thi nghệ thuật nửa vời, cô có một nền tảng vững chắc, cô chỉ luyện tập cho kỳ thi chung và học một số phương pháp làm bài kiểm tra, vì vậy không mất quá nhiều thời gian, hai tháng là đủ.
Nhưng trong trại huấn luyện còn có những học sinh khác, đã đến đây từ kỳ nghỉ hè, họ đã trở nên quen thuộc với nhau.

Học sinh mới khó hòa nhập.
Thẩm Kiều và Chu Ý Cầm có các dự án khác nhau và không được phân vào cùng một phòng.
Bạn cùng phòng của cô là một cô gái kỳ lạ tên là Vưu Hạ, cô ấy rất xinh đẹp và có nét quyến rũ cổ điển hoàn mỹ trên khuôn mặt.
Vưu Hạ, giống như Thẩm Kiều, đều khiêu vũ từ khi còn học tiểu học.
Cô ấy không phải người Lục Xuyên, nhưng hộ khẩu của cô ấy ở đây, cô ấy từng đi học ở nơi khác, đặc biệt trở về để tham gia kỳ thi tuyển sinh nghệ thuật và đại học.
Cả hai không quen biết.

Nhưng sau khi thân thiết vài ngày, cũng có thể cùng nhau ra vào, cùng nhau làm bạn đồng hành.
____
Trời đã tối.
Mặt trăng đang tỏa sáng rực rỡ.
Thẩm Kiều từ phòng múa trở về phòng.
Đèn trong phòng tối mờ, không có ai ở trong đó.
Ngạc nhiên, cô lấy điện thoại ra và liếc nhìn thời gian.
Lúc này, đã hơn 10 giờ tối.
Vưu Hạ đã không tham gia buổi huấn luyện buổi tối ngày hôm nay, nói rằng cô ấy cảm thấy không khỏe, biến mất không một dấu vết.
Muộn như vậy, người còn chưa có trong phòng, không biết đi đâu?
Nghĩ đi nghĩ lại, Thẩm Kiều vẫn cảm thấy không thể làm ngơ.

Cô đặt cặp sách xuống, ngồi trên giường và gửi cho Vưu Hạ một tin nhắn.
Thẩm Kiều: [Vưu Hạ, cậu đang ở đau? Có khó chịu không, có muốn tôi tới giúp không? ]
Bên kia không có trả lời ngay.
Sau năm hoặc sáu phút, điện thoại rung lên.
Vưu Hạ: [Không, bạn trai tôi tới thăm tôi, tôi đi cùng anh ấy ăn tối rồi mới về.

Bạn thân yêu, để cửa cho tôi, đừng khóa.

Cảm ơn]
"..."
Ký túc xá huấn luyện là toàn bộ tòa nhà, bởi vì có một ít học sinh sẽ về muộn, cửa tòa nhà bình thường không khóa, quẹt thẻ là có thể vào.
Nhưng nam nữ lẫn lộn, sợ bất an hỗn loạn, phần lớn các cô gái đều sẽ mở khóa an toàn của cửa, vặn then cài vào bên trong, dùng chìa khóa bên ngoài không thể mở được.
Thẩm Kiều mím môi, do dự một chút, sau đó đánh chữ trả lời: [Được, tôi hiểu rồi.

]
Vưu Hạ: [Cám ơn.

Bạn có muốn ăn đêm không? Tôi sẽ mang cho cậu một ít.

]
Thẩm Kiều: [Không, cám ơn.

]
Cô đặt điện thoại xuống, vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ, thay đồ ngủ.

Khi cô trở ra lần nữa, cô đổ gục xuống giường.
Lớp huấn luyện ngày nào cũng có tiết văn hóa, không phải lúc nào cũng luyện tập, đương nhiên ngày nào giáo viên cũng giao bài tập về nhà.
Độ khó của bài tập ở mức trung bình, đa số là câu hỏi cơ bản nhưng lượng câu hỏi rất lớn.
Nếu muốn hoàn thành nó một cách cẩn thận, về cơ bản bạn phải thức khuya.
Hôm nay Thẩm Kiều vô cùng mệt mỏi, thật muốn lười biếng một hồi.

Nhưng cô cũng sợ ngày mai cô giáo điểm danh, trước mặt mọi người cô luôn cảm thấy có chút ngượng ngùng xấu hổ, học sinh trong lớp đối với cô cũng không quen lắm.
Nếu có Kỳ Ngôn Châu ở bên cạnh.
Cậu chắc chắn sẽ giúp cô.
Ý nghĩ này vừa nảy ra, Thẩm Kiều liền từ trong mệt mỏi tỉnh lại, hơi hơi mở mắt ra.
Trên thực tế, trong hơn một tuần ở trại huấn luyện, mỗi ngày cô đều nghĩ đến Kỳ Ngôn Châu vào những thời điểm khác nhau.
Không có cách nào.
Hai người đã sống với nhau lâu như vậy.
Dấu ấn đã in sâu vào thói quen.
"..."
Thẩm Kiều trở mình, hai tay ôm mặt, nhìn chằm chằm vào vách tường.
Lúc này, ngoài cửa sổ đã là đêm tối.


Trong phòng chỉ có một ngọn đèn bàn được bật lên, ánh sáng dần dần tản ra, xuyên qua các loại chướng ngại vật, trên tường đổ mấy cái bóng.
Sau vài giây, tầm nhìn của cô dần trở nên mờ đi và cô mất tập trung.
Lúc này, Kỳ Ngôn Châu đang làm cái gì?
Lần cuối cùng hai người nói chuyện là hai ngày trước.

Kỳ Ngôn Châu đã hỏi cô trên WeChat rằng liệu cô có quen với việc ở đây không, và liệu cô có cần gì không.
Cậu ít nói và thậm chí còn gửi tin nhắn quá ngắn gọn.
Chỉ nhìn vào văn bản, không có giọng nói hay biểu cảm, có vẻ hơi lạnh lùng.
Tuy nhiên, Kỳ Ngôn Châu hoàn toàn không phải là người lạnh lùng như vậy, bề ngoài cũng không lãnh đạm, ngũ quan không có khuyết điểm, nhưng trên mặt luôn vô cảm, ánh mắt sắc bén, nói năng luôn độc, điều này khiến người ta cảm thấy khó gần.
Cậu rất tốt, nên cô phải rất nghiêm túc để hiểu cậu.
Nghĩ đến đây, tự nhiên hai má cô bắt đầu nóng bừng.
Thẩm Kiều hai tay che mặt, rồi lăn qua trên giường, sau đó lại ngồi dậy, cầm điện thoại trong tay.
Cảm thấy tự do để di chuyển.
Cô hít một hơi thật sâu, và gọi cho Kỳ Ngôn Châu.
"Bíp" hai lần.
Đầu bên kia điện thoại, cậu trả lời với giọng vô cùng nghiêm túc: "Thẩm Kiều? Sao gọi muộn thế? Có chuyện gì sao?"
Nghe vậy, Thẩm Kiều cũng không trả lời lại.

Cô phủ nhận: "Không sao! Không có gì, Không sao đâu!"
"Ồ.

Vậy thì tốt."
"..."
Thẩm Kiều phản ứng lại, cắn môi, lại vì xấu hổ mà cười một tiếng.
Cũng may, Kỳ Ngôn Châu không cố bắt bẻ vấn đề ngôn ngữ của cô.

Cậu dừng lại một chút, rồi mới chủ động hỏi: "Muộn thế này rồi mà cậu vẫn còn học bài?
"Tôi đang cân nhắc có nên làm bài tập hay không."
"Sao lại không làm?"
"Bởi vì hôm nay tôi quá mệt mỏi, viết cũng không xong."
Kỳ Ngôn Châu nói "Ừ".

Hình như cậu đang bật loa ngoài, âm thanh trở nên xa hơn, với một chút âm thanh điện.
"Bạn cùng phòng của cậu đâu? Tham khảo một chút đi."
Thẩm Kiều: "Cô ấy ra ngoài ăn tối, không có ở đây...!Nhưng mà, học sinh giỏi cũng nghĩ đến việc sao chép bài tập của người khác sao?"
Kỳ Ngôn Châu cười khẽ, "Không cần phải sao chép.

Tôi có thể không viết."
"..."
"Chụp ảnh câu hỏi và gửi qua đây."
Thẩm Kiều ngây người một lúc, sau đó sửng sốt nói: "A, cậu muốn giúp tôi sao?"
Vừa nói, cô vừa luồn ngón tay vào tóc, xoay trái xoay phải.
Đủ loại suy nghĩ nhỏ nhặt, quay đi quay lại cả ngàn lần cũng không giấu được.
May mắn thay không có ai khác nhìn thấy.
Kỳ Ngôn Châu không phát hiện có gì bất thường, liền nhẹ giọng trả lời: "Tôi xem qua trước các dạng câu hỏi, chọn ra một ít điển hình câu hỏi tự mình làm, nếu có lặp lại dạng câu hỏi, tôi sẽ gửi đáp án cho cậu sau."
"...Gia sư thật tận tâm."
Đột nhiên, máu trong lòng Thẩm Kiều bắt đầu "rục rịch", tràn ra bọt khí màu hồng.
Cô ho nhẹ một tiếng, che kín người, rồi lại hỏi: "...Hôm nay cậu không đi làm à?"
"Ừ."
"Vậy cậu không ngủ đi?"
"Thời gian vẫn còn sớm."
Thẩm Kiều cười, e nói: "A, vậy thì giúp tôi với...!Kỳ Ngôn Châu cậu thật tốt."
Giọng nói của cô vốn đã mềm mại, ngữ khí vẫn ngọt ngào ôn hòa như trước, nghe rất dễ chịu.

Kết quả là, Kỳ Ngôn Châu bị mê hoặc, rơi vào một rào cản ma thuật, rơi xuống vực thẳm và không bao giờ có thể tự giải thoát khỏi đó.

Im lặng một lúc, giọng nói của cậu càng gần.

Cậu trầm giọng xuống: "Cúp điện thoại đi."
Thẩm Kiều hài lòng, rồi gật đầu: "Ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
Điện thoại cúp.

Cô nhảy ra khỏi giường, lật bài tập về nhà, chụp ảnh từng trang một, rồi gửi cho Kỳ Ngôn Châu.

Khoảng năm, sáu phút sau, Kỳ Ngôn Châu khoanh tròn sáu câu hỏi cho cô.

Kỳ Ngôn Châu: [Mười lăm phút nữa thì có thể xong.

Tự làm đi.

]

Kỳ Ngôn Châu: [Phần còn lại sẽ được gửi cho cậu sau 40 phút.

Hơi muộn rồi, sáng mai cậu dậy chép đi.

]
Kỳ Ngôn Châu: [Ngủ sớm đi.

]
___
Bởi vì cuộc điện thoại này, cho đến khi Vưu Hạ lén lút trở về, Thẩm Kiều vẫn không ngủ được.

Vưu Hạ đẩy cửa vào, nhìn thấy ánh đèn liền giật mình.

Cô ấy có chút do dự hỏi: "Thẩm Kiều, cậu còn chưa ngủ sao? Cậu đang đợi tôi sao? Xin lỗi, tôi về muộn rồi."
"Không...!Tôi đang làm bài tập về nhà.

Tôi chuẩn bị đi ngủ rồi."
Nghe cô nói vậy, Vưu Hạ vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm.
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt, nếu không thì thật có lỗi."
Thẩm Kiều cười cười: "Không sao."
Vưu Hạ vừa mới ra ngoài ăn thịt nướng với bạn trai.

Mùi thịt nướng trên người còn chưa tan.

Một lúc lâu, nó trở nên hơi nhạt đi.

Cô ấy không kịp nói thêm, mà chỉ để lại một câu: "Làm xong thì cho tôi mượn chép một chút", rồi nhanh chóng bước vào phòng tắm.
Hai người học cùng lớp và là bạn cùng phòng, thường chép bài tập về nhà của nhau.
Mười lăm phút sau, Vưu Hạ lau tóc từ phòng tắm bước ra.
Thẩm Kiều nói với cô: "Đáp án đã được gửi cho cậu, cậu cứ thong thả chép đi."
"Cám ơn!"
Vưu Hạ lập tức cảm ơn, đi đến bên cạnh rút sạc điện thoại.
Mở khóa màn hình và mở WeChat.
Cô ấy nhìn thoáng qua bức ảnh, ngón tay dừng lại, rồi chần chờ nói: "Đây không phải là chữ viết của cậu?"
Chữ viết của Kỳ Ngôn Châu rất đẹp, sắc nét như móc sắt vẽ bằng vàng, hoàn toàn khác với nét trẻ con của Thẩm Kiều.
Thẩm Kiều gật đầu: "Ừ, có người đưa cho."
"Ai? Bạn cùng lớp chúng ta à?"
"Không, là...!bạn.

Vì hôm nay mệt quá, tôi không muốn làm, nên nhờ cậu ấy làm hộ một phần"
Vưu Hạ xinh đẹp và thích ăn diện.

Cô ấy đã yêu từ thời trung học và rất nhạy cảm với mối quan hệ nam nữ.
Vừa nghe giọng điệu của Thẩm Kiều, cô ấy lập tức cảm nhận được ẩn ý khác thường trong đó.
Cô ấy ngồi trên giường, đối mặt với Thẩm Kiều, nhướng mày, tùy ý trêu chọc: "Bạn trai?"
Thẩm Kiều mặt đỏ bừng, vội vàng xua tay phủ nhận: "Không, không! Cậu ấy là một người bạn rất quan trọng."
"Nam?"
"Ừ."
"Cậu ấy trông thế nào? Vó đẹp trai không?"
"...Ừ, đẹp trai."
Vưu Hạ vỗ đùi, một lúc lâu mới "Ồ" một tiếng: "Hiểu rồi."
Thẩm Kiều không biết cô hiểu cái gì, nhưng bởi vì xấu hổ, cô không chịu nói nữa, che nửa khuôn mặt vào trong chăn, chỉ để lại một đôi mắt bên ngoài.
Bên cạnh, Vưu Hạ bỏ điện thoại, ngẩng mặt lên và bắt đầu chăm sóc da mặt.
Thẩm Kiều nhịn một hồi, cũng không nhịn được nữa, thận trọng gọi cô: "Vưu Hạ."
"Hả? Có chuyện gì sao?"
"...Thật ra, tôi có chuyện muốn nhờ cậu tư vấn cho tôi."
"Cái gì? Cậu nói đi."
Thẩm Kiều dừng lại, nhỏ giọng nói: "Bạn tôi, sắp đến sinh nhật của cậu ấy, cậu nghĩ tôi nên tặng quà gì?"
Nếu Thẩm Thành Quân không được tính, cô chưa bao giờ tặng quà sinh nhật cho nam giới và cũng không có kinh nghiệm gì cả.
Có lẽ là bởi vì Vưu Hạ không biết Kỳ Ngôn Châu, nên Thẩm Kiều mới có dũng khí để hỏi về vấn đề này.
Nếu Chu Ý Cầm ở đây, nghe thấy cô đặt câu hỏi, bạn cô chắc chắn sẽ làm ầm lên và khiến cô cảm thấy xấu hổ.
Vì vậy, cô rất xấu hổ khi nhờ Chu Ý Cầm giúp đỡ, vì vậy cô chỉ có thể nhờ những người bạn mới của mình.
Vưu Hạ suy nghĩ một chút: "Bạn tốt đúng không? Cậu cũng không thể nói quá khoa trương, bởi vì xem ra cậu quá chủ động rồi, để con gái chọn ra cũng nhàm chán.

Cứ như vậy thì cậu chọn cái gì cũng được.

Có thể dùng hàng ngày, để cậu ta nhìn thấy thì liền nghĩ tới cậu."
Thẩm Kiều càng đỏ mặt: "Như thế không được..."
Kỳ Ngôn Châu sẽ nhìn thấy cái gì?

Vưu Hạ: "Có vấn đề gì sao? Đó là quà tặng cho bạn bè.

Nó cần thiết thực.

Có thể là bất cứ thứ gì như đồng hồ, kính, v.v.

Nếu cậu muốn tôi nói, tôi có thể tặng một chiếc ốp điện thoại.

Nó rẻ và thiết thực.

Thật tuyệt biết bao khi có thể nghĩ đến cậu trên điện thoại của mình."
Thẩm Kiều suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu: "Tôi hiểu rồi.

Cảm ơn, Vưu Hạ."
"Khách sao cái gì chứ.

Giúp tôi cảm ơn đáp án của cậu ấy."
"À, đúng rồi, thứ ba tới tôi sẽ không đi tự học buổi tối và huấn luyện buổi tối.

Nếu giáo viên hỏi, tôi có thể làm phiền bạn để xin nghỉ phép không?"
"Không thành vấn đề."
____
Cuộc sống đào tạo khiến thời gian trôi rất nhanh.
Trong nháy mắt, tháng 10 đã bước vào tuần cuối cùng.
Trưa ngày 25, trong giờ nghỉ trưa, Thẩm Kiều lại gọi điện thoại cho Kỳ Ngôn Châu.
Kỳ Ngôn Châu đang ở trường, nhưng cậu đã nhanh chóng trả lời: "Alo? Thẩm Kiều? Có chuyện gì vậy? Đã xảy ra chuyện gì sao?"
Lời mở đầu của cậu luôn như vậy.
Tuy nhiên, thật dễ dàng để khiến một người quan tâm hạnh phúc thầm kín.
Thẩm Kiều cụp mắt xuống, khẽ cười một tiếng, gọi cậu: "Kỳ Ngôn Châu."
"Hả?"
"Không có gì, tôi chỉ muốn hỏi cậu, tối nay cậu có đi làm thêm không? Hay là về nhà? Hôm nay học toán, giáo viên đưa ra một đề rất khó..."
"Không có."
Kỳ Ngôn Châu khẽ thở dài, gần như không nghe thấy, "Đến lúc đó thì có thể đưa cho tôi."
Thẩm Kiều đảo mắt: "Được, tôi sẽ liên lạc lại với cậu sau."
____
Sự chờ đợi trong hồi hộp cuối cùng cũng kết thúc.
Thẩm Kiều tắm rửa thay quần áo, thu dọn đồ đạc, sau đó để Vưu Hạ giúp mang về.

Cô lẻn ra ngoài trước khi buổi tự học buổi tối bắt đầu.
Nơi đào tạo là bên trong học viện múa.
Học viện múa nằm ở thành phố Lục Đồng, tiếp giáp với Lục Xuyên và khoảng cách giữa hai nơi chỉ là 20 phút đi tàu.
Thẩm Kiều xuất phát từ trường học, bắt taxi đến ga xe lửa, bắt xe lửa trở về Lục Xuyên, nhiều nhất là 5 giờ 30 phút mới đến nơi.

Sau đó, đi tàu điện ngầm về nhà.
Hôm nay là sinh nhật lần thứ mười tám của Kỳ Ngôn Châu.
Ngày quan trọng như vậy, Thẩm Kiều muốn cùng cậu trải qua.
Ít nhất, hai người họ có thể ăn tối cùng nhau, để Kỳ Ngôn Châu không phải trải qua sinh nhật một mình.
Suy cho cùng, Kỳ Ngôn Châu không thể luôn ở bên cô và giúp đỡ cô, phải không? Cô cũng nên trả giá một chút, làm sao cô có thể ung dung tiếp nhận những điều này.
Nghĩ theo cách này, mọi thứ đều có lý do và động lực.
Nhà ga gần ngay trước mắt, Thẩm Kiều mím môi, lặng lẽ nắm chặt hộp quà trong tay.
___
Đối với Kỳ Ngôn Châu, sinh nhật không khác gì những ngày bình thường.
Bà của cậu mất khi cậu mới 5 tuổi, khi còn nhỏ, cậu bắt đầu sống một mình, vật lộn để sinh tồn.
Sinh nhật là một thứ xa xỉ đối với một đứa trẻ ngày nào cũng nghĩ đến "ngày mai ăn gì".
Ngoài ra, cậu không được chúc phúc khi đến thế giới này.
Không ai quan tâm đến cậu.

Cũng không ai ăn mừng cả.
Nếu phải nói rằng năm nay đã khác, có lẽ là cuối cùng cậu đã trở thành người lớn, về mặt pháp lý, cậu sẽ có nhiều tự do hơn.
Ví dụ, cậu có thể tìm được một công việc bán thời gian hấp dẫn hơn vào ngày mai.
Kỳ Ngôn Châu rũ mắt xuống, rồi rơi vào đống suy nghĩ.
Lúc này, A Tài loạng choạng từ bên ngoài đi vào.
Hai người hôm nay học cùng lớp.

Kỳ Ngôn Châu trốn tiết tự học, xem ra là buổi chiều, mãi đến tối mới đổi ca.
Nghe được động tĩnh, Kỳ Ngôn Châu ngẩng đầu liếc cậu ta một cái.

A Tài vẫy tay với cậu, rồi uể oải giải thích: "Mạng nhà tôi đang sửa, tôi đến đây bắt mạng để đánh chữ."
"Tùy."
Khi máy tính khởi động, cậu ta nhìn nghiêng thấy Kỳ Ngôn Châu đang lơ đãng, liền đánh bạo hỏi: "Bạn gái nhỏ xinh của cậu đâu? Lâu lắm rồi không gặp cô ấy ở đây.

Hay là cậu đổi người mới rồi sao?
"..."
"Đừng nhìn chằm chằm tôi, tôi hỏi chơi thôi mà."
Trên mặt A Tài trên lộ ra nụ cười giễu cợt, nhưng lại sợ Kỳ Ngôn Châu ra tay, vậy nên không dám giễu cợt Thẩm Kiều nữa.

Đột nhiên, Kỳ Ngôn Châu đứng lên.
Bánh xe lăn trượt trên sàn nhà, phát ra tiếng động lớn.
A Tài sửng sốt, vội tháo tai nghe ra: "Sao vậy?"
Kỳ Ngôn Châu: "Tôi đi trước, cậu canh chừng cho tôi mấy tiếng, tôi đi làm sau."
Nói xong liền không thèm nhìn lại, rời khỏi quán net.
Ngoài trời gió thu se lạnh, thổi làm người ta tỉnh giấc.
Trong thâm tâm Kỳ Ngôn Châu biết rất rõ rằng sự bốc đồng này đã khiến cậu đi trên dây, và cậu đang trên bờ vực ngã xuống, điều này hoàn toàn mất kiểm soát.
Tuy nhiên, cậu thật sự nhớ Thẩm Kiều.

Dù chỉ là nhìn cô từ xa.
Loại mong muốn này, đặc biệt là trong thời gian này.
Kỳ Ngôn Châu đếm thời gian, mua vé tàu gần nhất trên ứng dụng di động rồi bắt taxi đến nhà ga đường sắt cao tốc.
Đó là giờ cao điểm buổi tối sau khi tan sở, con đường bị tắc nghẽn.
Trên cầu, dòng giao thông dường như đang di chuyển với tốc độ chậm và không thể nhìn thấy điểm cuối trong nháy mắt.
Kỳ Ngôn Châu cau mày, dùng ngón tay gõ nhẹ vào đầu gối, từng cái một, tần suất dần dần tăng nhanh, vô tình lộ ra cậu lo lắng.
Khi chiếc taxi đến bên ngoài nhà ga đường sắt cao tốc, màn đêm đã lặng lẽ buông xuống.
Sau khi Kỳ Ngôn Châu trả tiền, cậu liền sải bước vào nhà ga.
Tuy nhiên, cậu chưa kịp xếp hàng soát vé thì chuông điện thoại reo trước.
ID người gọi là Thẩm Kiều.
Khóe miệng Kỳ Ngôn Châu kéo ra nụ cười, rời khỏi hàng, đi đến một nơi yên tĩnh hơn, bắt máy: "Thẩm Kiều?"
Trong ống nghe truyền đến một giọng nói xa lạ: "Xin chào, cậu là bạn của chủ nhân chiếc điện thoại này sao?"
Kỳ Ngôn Châu đột nhiên đứng thẳng dậy: "Vâng, có chuyện gì vậy?"
"Chủ nhân của chiếc điện thoại này bị rơi xuống sông.

Hiện tại, cô ấy đang ở bệnh viện số 6 Lục Xuyên, nhưng tôi không thể tìm thấy thông tin liên lạc của ba mẹ cô ấy.

Cậu có tiện đến đây không?"
"Tôi sẽ tới ngay."
Kỳ Ngôn Châu không chút do dự mà cúp điện thoại, rồi vội vàng quay về chỗ cũ.
Rời xa, tốc độ của cậu nhanh hơn nhiều lần so với khi cậu đến.

Trong tiết trời cuối tháng 10, lưng cậu lấm tấm những giọt mồ hôi, phút chốc, áo đồng phục học sinh của cậu đã ướt đẫm.
____
Bệnh viện số 6 rất gần ga đường sắt cao tốc.
Mười lăm phút sau, Kỳ Ngôn Châu sải bước đi vào phòng cấp cứu bệnh viện.
Lúc này, bệnh viện vẫn đông nghịt người và đèn sáng trưng.
Cậu dò hỏi một tiếng, rất nhanh liền tìm được giường củaThẩm Kiều.
Cách giường bệnh không xa là một cặp vợ chồng trẻ, có lẽ khoảng hai mươi tuổi.
Người đàn ông cầm trên tay chiếc mũ bảo hiểm xe máy, vô tư và dửng dưng.

Vẻ mặt của người phụ nữ hơi lo lắng, các ngón tay của cô ấy đan vào nhau.
Quần áo của cả hai đều ướt sũng.
Tóc cô còn ướt và chưa kịp khô.
Nhìn thấy Kỳ Ngôn Châu gấp gáp chạy tới, người phụ nữatrước đứng lên trước, cẩn thận nói: "Xin chào, cậu là bạn của cô gái này sao?"
Kỳ Ngôn Châu không trả lời, thần sắc cực kỳ địch ý.
Tất cả sự chú ý đều đổ dồn vào Thẩm Kiều.
Giờ phút này, Thẩm Kiều nhắm chặt hai mắt, sắc mặt tái nhợt đến gần như trong suốt, không có huyết sắc.

Nằm trong chăn, có cảm giác cô yếu ớt và vụn vỡ, như thể nó sẽ biến mất bất cứ lúc nào.
Kỳ Ngôn Châu thậm chí không dám đưa tay chạm vào cô.
"...Cô ấy bị sao vậy."
Cậu nghiến răng hỏi.
Người phụ nữ dường như không ngờ tới ánh mắt lạnh lùng và dữ tợn như vậy từ thanh niên trẻ tuổi, cô ấy hoảng sợ liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, môi mấp máy, lẩm bẩm nói: "Cái đó, thực xin lỗi, vợ chồng tôi đang cãi nhau, anh ấy đi xe không để ý, chắc cô gái này đã rơi xuống sông để tránh chúng tôi...!Nhưng đừng lo, chúng tôi đã lập tức cứu cô ấy lên và đưa cô ấy đến bệnh viện! Bác sĩ nói rằng cô ấy vừa hôn mê vì sặc nước, cô ấy sẽ sớm tỉnh lại...."
Thành phố Lục Xuyên có tên này vì lượng nước dồi dào.

Trong đô thị chỗ nào cũng có sông, buổi tối đi đến chỗ không quen thuộc, có rất nhiều trường hợp trượt chân ngã xuống nước.
Dừng một chút, người phụ nữ lại nói tiếp: "...Nếu cần phải bồi thường, chúng tôi sẽ trả."
Kỳ Ngôn Châu vẫn không nói.
Cả người cứng ngắc đứng đó, sắc mặt tối sầm đến mức có thể nhỏ giọt mực.
Việc Thẩm Kiều không biết bơi, và sợ nước, nhưng không ai biết rõ hơn cậu.

Nghĩ đến cảnh cô sợ hãi khi rơi xuống nước, cậu chỉ cảm thấy trái tim như bị bóp nghẹt, thở không thông.
Cảm giác đau đớn đó được truyền sang cậu, như thể cậu đang đồng cảm với cô.
Giống như phát điên.
Cậu nóng lòng muốn tự mình thay thế cô.
Trong nháy mắt, ánh mắt Kỳ Ngôn Châu càng ngày càng đáng sợ.
"..."
Người phụ nữ có chút xấu hổ, vỗ vỗ bả vai người đàn ông bên cạnh, dường như trách cứ.
Người đàn ông quay lại nhìn cô ấy.
Bầu không khí chìm xuống đáy.
Không lâu sau, người phụ nữ nghĩ ra điều gì đó, lại nói: "Ồ, đúng rồi, trong tay cô gái này có đồ vật, tôi đưa cho cậu cất giữ."
Cô ấy đưa cho cậu một chiếc điện thoại và một chiếc hộp ướt sũng.
"Tôi mở điện thoại.

Tôi thấy cậu ở mục đầu tiên trong nhật ký cuộc gọi của cô ấy nên tôi gọi cho cậu.

Sau đó, là chiếc hộp này, tôi không biết nó là gì.

Cô ấy vẫn cầm nó trên tay ngay cả khi chìm vào nước.

Nên tôi nghĩ nó rất quan trọng."
Kỳ Ngôn Châu nhận lấy.
Hộp quà làm bằng chất liệu thiệp cứng, lớp ngoài cùng đã bị ngấm nước, bị loang lổ, không còn đẹp.
Khi cầm trên tay, cậu phát hiện nắp hộp quà cũng bị vỡ.
Có một mảnh giấy trên đó, nó đã tuột ra và sắp rơi.
May mắn thay, giấy không bị ngấm nước vì có lớp vỏ bảo vệ.
Kỳ Ngôn Châu cụp mắt xuống, kẹp tờ giấy giữa hai ngón tay, liếc nhìn.
[Chúc Kỳ Ngôn Châu sinh nhật lần thứ 18 vui vẻ (*?▽?*)]
"..."
Trong phút chốc, Kỳ Ngôn Châu sững sờ tại chỗ, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.
Vậy nên Thẩm Kiều không có ở trường huấn luyện, mà lại xuất hiện ở Lục Xuyên, rồi xảy ra loại này ngoài ý muốn là vì...!trở về để tặng quà sinh nhật cho cậu?.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận