Tồn Tại - Thất Bảo Tô

Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Kết thúc
Mỗi khi đến kỳ tốt nghiệp, tần suất tự sát của sinh viên đột nhiên cao hẳn...
Khốn khổ vì tình, mệt mỏi do luận văn, hậm hực hoặc sống quá cực đoan, bị kỳ thị và cô lập...
Không ai biết vì sao nữ sinh tên Tống Lễ kia lại chết...
Cô đã từng tỏa sáng rực rỡ, ngày càng ưu tú, xinh đẹp, ai nấy đều yêu thích, là người nổi tiếng trong trường, là nhân vật ở cấp bậc nữ thần...
Những sự quấy nhiễu chẳng hề xảy ra với cô...

Sau một tuần, từ trường học cho đến ngoài xã hội, cái tên Tống Lễ đều mang lại cảm giác tồn tại cực kỳ cao một cách lạ thường.
So với lúc cô còn sống thì bây giờ càng bị vây nơi đầu sóng ngọn gió nhiều hơn.
Cái tên "Tống Lễ" đạt được sự chú ý cao độ, phải nói là có một giá trị rất cao, rất mới, lên đến đỉnh điểm.
Mà tất cả những điều đó, cô không còn nhìn thấy được nữa.
Sự thương xót và khó hiểu qua đi, thời gian đã rửa trôi năm tháng vô hình...
Sau kỳ nghỉ hè, tân sinh viên vào báo danh, trường đại học lại bắt đầu một thời khắc mới, sức sống căn tràn, sinh sôi nảy nở.

Thỉnh thoảng, đám sinh viên khóa dưới thường hay tán gẫu, hầu hết bọn họ đều nói rằng, ở trường này đã từng có một đàn chị rất lợi hại đã chết, chết đi mà chẳng rõ nguyên do vì sao.
Từ đầu, bọn họ đều không gọi được tên của cô.
Ngày hôm nay vẫn cứ tiếp diễn, mặt trời mọc lên như lệ thường...
Ở một góc khác của thành phố, có người đàn ông phủi vạt áo dài, mở cửa tiệm uốn tóc cũ nát.
Tiệm uốn tóc ở nơi hẻo lánh, ít dấu chân người.
Không phải là nơi phong thủy tốt để buôn bán, làm ăn... nhưng tóm lại, nhất định sẽ có người tìm tới nơi này...
----- HOÀN -----
---- "Hãy yêu quý bản thân mình" ----


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận