Tôi Là Kẻ Phản Diện Đại Gia


Ashtelin đã định tiêu thật nhiều tiền để mua những bộ quần áo thay cho đống đồ cũ nát ở trong dinh thự kia và đi dã ngoại với mèo để tận hưởng cuộc sống của một người phụ nữ thật nghiệp giàu có.Thợ may chính của Niloeda Boutique đang đứng trước mặt Ashtelin.Dường như tâm trạng Ada rất tồi tệ, có lẽ là vì sự xuất hiện của Ashtelin.“Tiểu thư Ashtelin, đã lâu rồi người không ghé thăm cửa tiệm của chúng tôi.

Tôi là Ada, chủ cửa tiệm Niloeda và là thợ may chính cho tiểu thư.

"Tuy nhiên, với thái độ kiên quyết mạnh mẽ của Ada, Ashtelin đành phải lờ nó đi.Trong quá khứ, Ashtelin đã có một kỷ niệm không mấy tốt đẹp với Ada, Bởi cô đã không cho cô ấy may quần áo theo một cách đơn giản và thêu trang sức lên váy.‘Ồ, kí ức đen tối chợt ùa về,’ Ashtelin bình tĩnh nghĩ và quyết tâm nhanh chóng quên nó đi."Ta đến đây để đặt quần áo."Bản thân vốn là một quý cô giàu có từ trong trứng thì hà cớ gì mà bấy lâu nay lại hành hạ bản thân bằng mấy bộ quần áo thô kệch xấu xí trước đây của mình.

Đúng là ngu ngốc!!Đó là lý do cô quyết định mua quần áo trước.May mắn thay, giờ không phải là thời đại của áo nịt ngực, vì vậy chỉ cần váy và đồ ngủ nhẹ nhàng thôi.“Quý cô Ashtelin, cô có muốn xem những những mẫu trên kệ đã được thiết kế sẵn không?”Ada nói điều này một cách thận trọng.Thông thường, Ashtelin không mua quần áo may sẵn.Tuy nhiên, Ashtelin bây giờ đã được khuyên nên làm như vậy.Tiểu thư Clemence cũng thường mua quần áo may sẵn.Ashtelin đã đồng ý làm điều đó." Được, hãy lấy cho ta xem nhưng bộ đó đi.”Ada cảm thấy xấu hổ vì hành động của mình.Thái độ của Ashtelin Pharadi hơi khác so với mọi khi.Thứ nhất, cô hơi bất ngờ trước sự hiện diện của Ashtelin, thứ hai cô cũng có phần xấu hổ vì lời nói có ý áp đặt của bản thân mình.Tuy nhiên, với nhiều năm kinh nghiệm tiếp xúc với quý tộc.


Cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.Nhóm Ashelin bước vào cửa hàng.Chiếc đèn chùm thủy tinh lấp lánh rực rỡ.Đài phun nước nhỏ ở tiền sảnh đang phun nước một cách đầy trang nhã.Ashtelin nở một nụ cười thỏa mãn.“Ùm...Hôm nay sẽ tiêu tầm bao nhiêu nhỉ?"Được rồi, ta sẽ mua tất cả các trang phục và những đồ trang sức lấp lánh!Ashtelin lướt qua tất cả các ngóc ngách của cửa tiệm.Bên trong được thiết kế rất hoàn hảo và đẹp mắt đến mức không có gì để chê.Đó chắc chắn là một vẻ đẹp dường như được thêu bởi một người thợ tài hoa.Ashtelin xem qua các tác phẩm, bước từng bước vào bên trong cửa hàng.Đèn chùm thủy tinh được cố định chắc chắn dưới trần nhà cao, ánh sáng lấp lánh của nó phản chiếu lên những bức tượng tinh xảo.Nhân tiện,Có gì đó khác thường ở đây."Không một bóng người.

Thật đáng ngờ ”.Ferdnan chắc hẳn cũng cảm thấy như cô ấy.“Ferdnan.

Anh cũng thấy nơi này rất kỳ lạ đúng không? ”" Ừ.


Không khí ở nơi này dường như lâu ngày không có ai lui tới.

”"Cửa hàng này có bị ảnh hưởng về mặt tài chính không?" Ashtelin vẻ mặt kỳ lạ hỏi.Ferdnan và Ashtelin đã đúng.Thông thường, những cửa tiệm cỡ này sẽ có rất nhiều người bên trong .Trong xã hội, hầu hết giới quý tộc có địa vị đều thích có những thợ may riêng theo ý của bản thân.Tuy nhiên, những quý tộc thuộc tầng lớp thấp hơn thì thường ghé thăm các cửa hàng để mua đồ làm sẵn.Ashtelin đặt trang phục như thế, và những ngày này, cô thích chọn những mẫu váy mình thích hơn vì nó tiện.Cần phải hỏi ai đó….nhưng với tình huống kì lạ này thì…"Ồ, có lẽ là do cửa tiệm đối diện mà tiểu thư Clemence sử dụng đã hút hết mối làm ăn của cửa tiệm này.?"Chính giọng nói thận trọng của Ada đã phá tan lo lắng của cô.“Cửa tiệm quả thực đang gặp chút khó khăn về tài chính… nhưng đó không phải là điều chúng tôi không thể giải quyết, thưa tiểu thư ở đây có sẵn quạt, giày, mũ nếu vào sâu bên trong sẽ là nơi trưng bày trang phục.”.Vấn đề hiện tại cửa cửa tiệm cần một số tiền lớn, không phải là ít, nhưng Ada quyết định giấu nó.Ashtelin Pharadi không thể giúp họ giải quyết hết các vấn đề tài chính này.Như Ada đã đoán, Ashtelin liếc nhìn cô với ánh mắt không mấy hứng thú.Cô ấy tiến về phía những chiếc móc treo những chiếc váy đang được trưng bày.Ở đây có đầy đủ những chiếc váy đầy màu sắc được tạo ra bởi những người thợ may làm việc dưới trướng Ada và các cửa hàng thời trang khác của Niloeda."Nó rất đẹp, nhưng thật lãng phí khi không thể thuê chúng."Chiếc váy với họa tiết da báo tỉ mỉ trên nền vải đỏ đã thu hút sự chú ý của cô.Chiếc váy kiểu cổ thuyền màu xanh lam nhiều màu sắc với những đường diềm xếp nếp xuống đến gấu váy.Vả vả chiếc váy đen ôm trọn cánh tay có đính một viên đá opal ở giữa ngực, một thiết kế tưởng chừng như đơn giản nhưng lại vô cùng bắt mắt.Ashtelin đã xem xét từng chiếc váy.Thực sự quá nhiều kiểu dáng, đồ trang sức đẹp mắt và những bộ váy lộng lẫy được sử dụng chất liệu vải cao cấp xa hoa đều lướt qua ánh nhìn của cô.Có rất nhiều chiếc váy, tổng cộng hơn năm mươi chiếc.Cô ấy không thể chọn vì tất cả chúng đều đẹp.Ashtelin nhìn Ferdnan với vẻ mặt thận trọng."Anh nghĩ cái nào trong số này sẽ phù hợp với tôi, Ferdnan?""Tôi không biết gu thẩm mĩ của con người."Trước những lời nói của Ferdnan, cô thợ may chính Ada liếc sang và dừng lại.Anh ta có vẻ là một tài xế hộ tống, nhưng cách nói chuyện của anh ta sao lại vô lễ như vậy.Ada cũng tư vấn thêm, "Mái tóc vàng óng mượt của người sẽ đẹp hơn khi kết hợp với một chiếc vương miệng bằng hoa.’’"Đó quả thực là một ý hay.""Ta sẽ mua một chiếc vương miện hoa, nhưng nó quá là đơn giản và ta cần sự xa hoa hơn tế, vì vậy ta muốn mua thứ gì đó có đính trang sức thật lộng lẫy.""Tiểu thư người đang muốn tìm kiếm thứ gì vậy?"Nhìn Ashtelin không có phản ứng, Ada cắn chặt môi.Ashtelin đã từng đến thăm Niloeda và thường giở trò chế nhạo cô.Nhưng Ada lại phải cố gắng hết sức để tư vấn cho cô ta.Để vượt qua khó khăn tài chính của họ."Tiểu thư có ưng ý với trang phục nào không?"“Chờ đã — ta vẫn đang tìm.”Ada cắn môi khi nghe Ashtelin nói thế.“Tiểu thư Clemence hiện tại thường đội vương miện hoa.”Trên thực tế, lời nói đó giống một chìa khóa chỉ để bán được trang phục cho AshtelinMọi người vẫn tưởng rằng Ashtelin Pharadi muốn bắt chước Clemence.Ada cẩn thận nhìn vào mắt Ashtelin."Có thật không? Nó quả thực rất đẹp.

”Nhưng đó là kết thúc của chuỗi ngày trước đây.Cái tên Clemence dường như không còn phù hợp với Ashelin bây giờ."Vâng.


Tất nhiên rồi, thưa tiểu thư… ”Lưng của Ada cảm thấy cứng đơ vì cảm thấy ngạc nhiên cùng với đó là sự xấu hổ.Ashtelin dường như đã thay đổi.Nghĩ lại, Ada đã nghe một số tin đồn xung quanh xã hội thượng lưu.Khi Ada rời khỏi đó, Ferdnan nhìn cô và thì thầm."Ashtelin, tại sao cô ta cứ nhắc đến tên của một người phụ nữ tên là Clemence?"“Vì tôi đã cố gắng sao chép Clemence mọi lúc.”“……… Ta không nghĩ rằng cô sẽ làm điều đó.”Đó là sự thật.Bất cứ điều gì khi bạn thay đổi, bạn sẽ cảm thấy như mình đang ở trong trạng thái biến đổi vậy."Chiếc váy đỏ này trông thật tuyệt ."Ashtelin liếc nhìn chiếc gương bên cạnh chiếc mắc áo.Ferdnan đã đúng.Cô ấy đủ đáng yêu và xinh đẹp để phù hợp với bất cứ thứ gì.Thật khó hiểu khi Ashtelin đã từng sao chép người khác vì cô ấy không nhận được tình yêu ư.Nhưng khi nhớ lại tất cả ký ức của Ashtelin, cô có thể hiểu tại sao lòng tự trọng của mình lại thấp đến vậy.Ashtelin thở dài thườn thượt.“…… Tiểu thư Ashtelin, cô đã quyết định chưa?”Ada thì thầm như thể cô ấy đã chuẩn bị tinh thần.Có lẽ cô ấy nghĩ rằng Ashtelin sẽ lại bắt đầu bằng một mớ hỗn độn.Đó là bởi vì Ada vẫn nghĩ rằng cô ấy muốn sao chép Clemence.Nhưng Ashtelin không có ý định làm như vậy."Từ đây đến đây."Trong khi đó, Ada nhắm chặt mắt nghĩ:Ashtelin có thể đang sao chép trang phục của tiểu thư Clemence.Thật xấu hổ khi phải nuốt niềm kiêu hãnh và lòng tự tôn của một một người thợ may chính và nhận lời.Cô ước gì sức mạnh tài chính của cửa tiệm Niloeda đủ mạnh để không nhận những đơn đặt hàng như vậy!Nhưng vì đã trở thành một cửa hàng thời trang hạng hai, thậm chí không thể sản xuất váy cho tiểu thư Clemence, nên cô ấy thậm chí không biết bắt đầu trả nợ từ đâu."Vâng, thưa tiểu thư Pharadi?"Ada, cô cũng là người điều hành cửa hàng, cũng muốn bảo vệ niềm tự tôn của mình với tư cách là một thợ may.Ashtelin khoanh tay nhìn Ada."Hãy lấy hết tất cả cho ta.

Ừm, ta sẽ mặc chiếc váy đỏ ở đằng kia và đội một chiếc vòng hoa đính đá quý trên đầu.

Vì vậy, hãy giúp ta thay đổi để trở nên thật hoàn hảo.”Lần này, Ada đã hét lớn khi nghe Ashtelin nói.

“Tiểu thư Ashtelin, cô không có sức hấp dẫn như tiểu thư Clemence đâu vì thế xin hãy ngừng sao chép … Ồ, sao?”Đó là một nhận xét bộc phát và thiếu kiên nhẫn."Hả?"Niềm tự tôn của Ada với tư cách là một thợ may chính đã dần héo mòn.Cô quyết tâm bị la, và cô tạm dừng vào lúc này."Ta nghĩ rằng cô đã hiểu lầm ở đâu đó."“Thưa tiểu thư.


Người vừa nói gì vậy? ”"Ta đã yêu cầu mua hết tất cả quần áo và phụ kiện ở đây."Ashtelin hơi nhướng mày với vẻ mặt khó chịu."Hả? Người đã nói, tất cả… chúng? ”"Đúng.

À, ta còn muốn một thứ nữa.

"“ Ngoại trừ váy và phụ kiện, chúng tôi không bất kỳ hàng hóa khác để bán ……….

người cần thêm gì ạ?"Ada điều chỉnh lại biểu hiện bối rối của bản thân.Ashtelin nhìn Ada và mở miệng nói:“Thợ may chính của Niloeda Boutique, cô là Ada, phải không?”"Vâng?""Ta muốn cô."Đôi mắt của Ada mở to ngạc nhiên trước câu nói đó.Điều đó có nghĩa là gì??"Ý tiểu thư là, người muốn tôi?"~ Còn tiếp ~.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận