Phong Có Thơ Tình


Edit: Phương Thiên Vũ
Đây là lần thứ ba Tống Kiểu Kiểu vén tóc, cô có chút hối hận không có mang theo thun cột tóc, nếu mang thun cột tóc bây giờ cô có thể đem những sợi tóc vướng bận này cột lại gọn gàng.
Lục Kinh Tả đột nhiên lên tiếng, "Chờ tôi một chút."
"Ân?" Tống Kiểu Kiểu ngẩng đầu nhìn anh.
Lục Kinh Tả cười với cô một cái sau đó đẩy ghế dựa ra, đứng dậy đi ra ngoài.
Tống Kiểu Kiểu nghiêng người nhìn thân ảnh cao lớn của anh, "......!Hả?"
Vài phút sau Tống Kiểu Kiểu nhìn anh từ cửa tiến vào.
"Cậu đi đâu vậy?"
Lục Kinh Tả ngồi xuống, từ trong túi móc ra một chun cột tóc màu đen đưa cho cô.
Tống Kiểu Kiểu trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, "Cậu......!đây là ra ngoài mua chun cột tóc?"
"Ân, cậu đã vén tóc ba lần rồi."
Tống Kiểu Kiểu nhấp khóe môi chớp chớp đôi mắt, cô duỗi tay tiếp nhận chun cột tóc trong lòng bàn tay anh, tùy tiện cột mái tóc dài lên, "Cậu mua ở đâu?"
"Phía trước có một cửa hàng phụ kiện trang sức, lúc vừa lại đây đã nhìn thấy."
Di động Tống Kiểu Kiểu đặt ở trên bàn sáng lên, là nhóm ký túc xá của cô.
Phương Du Nhiên: Ăn cơm chưa? @ sủi cảo
Thang Viên Viên: Ăn nhiều một chút nga ~
Tần Mẫn: Sắc đẹp ngon miệng nga ~
"Làm sao vậy?"
Tống Kiểu Kiểu trả lời lại một tin, "Không có việc gì, tôi trả lời tin nhắn trong nhóm ký túc xá của tôi."

Ăn xong lúc tính tiền, người phục vụ nhìn trên máy tính, nói: "Tổng cộng 387 tệ."
Tống Kiểu Kiểu nhìn về phía Lục Kinh Tả, bọn họ hai người một lần ăn 387 tệ? Này ăn cũng quá nhiều đi!
Lục Kinh Tả móc di động ra quét mã QR trả tiền, hai người một đạo chậm rãi đi về trường học.
Khi đi qua phố ẩm thực ầm ĩ náo nhiệt, Lục Kinh Tả mang theo cô đi về hướng tiệm tôm hùm đất, Tống Kiểu Kiểu nhanh chóng giữ chặt cánh tay anh, "Không ăn......!No rồi no rồi."
"Không phải cho cậu ăn."
"Ân?"
"Mang về cho ba bạn cùng phòng của cậu ăn, các cậu ấy hẳn là sẽ thích chứ?"
"A?"
Lúc tới cổng ký túc xá, Lục Kinh Tả lúc này mới đem tôm hùm đất trong tay đưa cho cô, "Được rồi, đi lên đi."
Tống Kiểu Kiểu xách theo tôm hùm đất, "Vậy tôi đi lên đây."
"Ân."
Sau khi đi vào cô lên tiếng chào hỏi dì quản lý ký túc xá, đi về phía trước vài bước cô không nhịn được quay đầu nhìn lại, vừa nhìn thì thấy Lục Kinh Tả vẫn đứng ở vị trí cũ, ánh mắt hai người chạm nhau.
Cô thấy anh nở nụ cười với mình, cười như vậy làm Tống Kiểu Kiểu sợ tới mức xách theo tôm hùm đất ba bước thành hai bước liền chạy lên lầu.
Lục Kinh Tả đem hành động của cô xem ở trong mắt, ý cười nơi khóe miệng không khỏi gia tăng mở rộng.
*****
Tống Kiểu Kiểu xách theo tôm hùm đất trở về ký túc xá, ba người đều ở đây.
Phương Du Nhiên ngửi được mùi thơm mê người, "Sủi cảo nhỏ, buổi tối nay cậu ăn tôm hùm đất?"
Tống Kiểu Kiểu quơ quơ tôm hùm đất được nhắc tới, "Không ăn, nhưng là mang về cho các cậu."
Ba người lập tức đồng bộ từ trên giường leo xuống, ngoan ngoãn ngồi vào bàn ăn ở giữa chờ đợi.
Tống Kiểu Kiểu bật cười, cô đem tôm hùm đất đặt ở trên bàn.

Ba người bắt đầu tìm kiếm bao tay, sau đó vui vẻ bắt đầu lột tôm hùm, Tống Kiểu Kiểu tuy rằng đã ăn no nhưng cô vẫn kéo ghế dựa ngồi xuống.
"Sủi cảo nhỏ, buổi tối cùng cậu ăn cơm chính là tiểu ca ca đi?" Phương Du Nhiên chậm rãi nói.
Tống Kiểu Kiểu vẻ mặt kinh ngạc, "Sao cậu biết......!Ngô......" Cô bị nhét một miếng thịt tôm vào miệng.
Ba người liếc nhau, yên lặng nở nụ cười.
"Mình không chỉ biết là tiểu ca ca, mình còn biết là tiểu ca ca chúng ta ngày hôm qua ở siêu thị đụng phải, là người đầu tiên đi về phía cậu."
Tống Kiểu Kiểu thật sự kinh ngạc, cô đột nhiên nghĩ đến lúc cô đang ăn thì các cô ấy nhắn mấy tin trong nhóm, cô liền hiểu rõ, "Các cậu có phải thấy được hay không?"
"Đúng vậy, đầu nhỏ hạt dưa còn không tính ngốc." Phương Du Nhiên cười một tiếng.
Tống Kiểu Kiểu có chút 囧, cô không tự chủ được mà xoắn ngón tay mảnh khảnh.
"Sủi cảo nhỏ, nói thật, cậu cùng cậu ấy rốt cuộc là quan hệ gì?"
"Chính là quan hệ bạn bè."
"Chỉ là bạn đơn giản như vậy?"
"Ân, thật là bạn."
"Nếu thật sự chỉ là bạn, vì cái gì còn cố ý muốn mua đồ ăn cho bọn mình?"
"A?" Tống Kiểu Kiểu có chút không rõ, hai chuyện này có gì khác nhau sao?
"Chẳng lẽ cậu nhìn không ra, cậu ấy mời bọn mình ăn trên thực tế là vì cậu sao?"
Tống Kiểu Kiểu càng choáng váng, "Vì......!mình?"
Ba người nhìn bộ dáng cô mờ mịt, không khỏi thở dài một hơi, Phương Du Nhiên tiến lại gần cô, "Chẳng lẽ cậu không nhìn ra, cậu ấy thích cậu sao?"
"Két ——" Tống Kiểu Kiểu đột nhiên đứng lên làm ghế dựa cọ xát với mặt đất phát ra âm thanh, "Sao......!sao có thể?" Cô có chút chân tay luống cuống lấy bình thuỷ của mình, "Kia......!Kia......!mình đi xuống lấy nước ấm."
Ba người nhìn thân ảnh mảnh khảnh kia, Tần Mẫn nói: "Có phải dọa cậu ấy hay không?"

Thang Viên Viên đem đuôi tôm dính nước sốt nhét vào trong miệng, "Hình như vậy."
Phương Du Nhiên nhíu mày, "Mình cảm giác không sai a, mình cảm thấy tiểu ca ca kia chính là thích sủi cảo nhỏ, bất quá không biết vì sao, mình cảm thấy tiểu ca ca kia nhìn có chút quen mắt?"
Thang Viên Viên cười một tiếng, "Cậu hôm nay ở trên đường gặp mười soái ca, chín người cậu đều nói nhìn quen mắt."
Tần Mẫn không nhịn được "Phụt" một tiếng nở nụ cười.
*****
Buổi tối, Phương Du Nhiên từ ngoài cửa vọt tiến vào, "Sủi cảo nhỏ, mình hỏi cậu, thanh mai trúc mã tiểu ca ca kia của cậu có phải tên Lục Kinh Tả hay không? Nhất trung?"
Tống Kiểu Kiểu bị cô doạ sợ, "A? Đúng vậy? Làm sao vậy?"
Phương Du Nhiên đem máy tính bảng đặt ở trên bàn, hai người còn lại đều xông tới, "Lục Kinh Tả, Trạng Nguyên trong kỳ thi tuyển sinh đại học! Chính là tổng điểm 480 / 465!"
Trên máy tính bảng có rất nhiều thông tin về Lục Kinh Tả, có hình khi anh tiếp nhận phỏng vấn, còn có một ít ảnh chụp không rõ lắm nhưng là bối cảnh ở S đại, trên diễn đàn còn có tin tức của anh.
Lục Kinh Tả, Trạng Nguyên thi đại học của tỉnh, tiến vào S đại với thành tích đứng đầu toàn trường, hiện giờ học lớp 2 hệ Tài chính.
"Sủi cảo nhỏ, cậu chính là bạn ngồi cùng bàn được Lục Kinh Tả phụ đạo một năm thi đậu S đại?"
"Cái này......!Cái này cậu cũng biết?"
Phương Du Nhiên chỉ vào ảnh chụp trên màn hình, nhẹ nhàng gõ một cái.
Tống Kiểu Kiểu nhìn qua, hình được chụp lúc cô tiếp nhận phỏng vấn, mà Lục Kinh Tả còn đứng bên cạnh cô.
Khai giảng bất quá mấy ngày Lục Kinh Tả liền hoàn toàn nổi danh, trên diễn đàn trường học đều là ảnh chụp của anh, nữ sinh hoặc là bị diện mạo sạch sẽ của anh hấp dẫn, hoặc là bị thành tích của anh hấp dẫn, trực tiếp bước lên hệ thảo hệ Tài chính đứng đầu bảng xếp hạng, trở thành danh xứng với thực hệ thảo học bá cả ngoại hình lẫn chỉ số thông minh.
Đến nỗi Tống Kiểu Kiểu đã sớm bị bao phủ ở trong đại quân fans cuồng nhiệt của Lục Kinh Tả.
Một lúc sau mới có thông báo về thông tin huấn luyện quân sự, ngày 10 tháng 9 sẽ tiến hành huấn luyện quân sự nửa tháng, địa điểm ở S đại, toàn thể tân sinh viên kêu rên một mảnh, này vừa lúc là thời gian nóng nhất a, nếu huấn luyện viên nghiêm khắc, nửa tháng sau phải lột một tầng da.
Trước khi quân huấn, mấy người bọn cô liền bắt đầu điên cuồng mua kem chống nắng, mỗi ngày lại vội vàng bôi một lớp kem chống nắng.
Huấn luyện viên của họ là một người họ Trương, tốt nghiệp học viện cảnh sát, nghe nói hiện tại là trung đội trưởng đại đội cảnh sát, hơn nữa có tiếng nghiêm khắc.
Giữa trưa mặt trời lên cao, nhưng bọn họ lúc này vẫn đứng nghiêm trong tư thế quân sự trong nhiệt độ nóng bức như thế, tư thế tiêu chuẩn quân sự như vậy bọn họ phải đứng nửa giờ, hai mươi phút sau liền có chút chịu không nổi nữa, chân bắt đầu tê rần, cho dù trên đầu đội mũ quân đội cũng cảm giác được nhiệt độ nóng như lửa.

Tống Kiểu Kiểu cảm thấy chính mình sắp bị nướng khô, giọt mồ hôi to từ gò má bắt đầu trượt xuống thấm ướt cổ áo, cô khó khăn nuốt nước miếng, ngay cả cổ họng cũng khô khốc.
"Có một người động, tất cả mọi người thêm năm phút đồng hồ."

Bởi vì một câu của Trương huấn luyện viên, người phía dưới vốn có chút ngo ngoe rục rịch tức khắc liền cứng đờ, bọn họ hiện tại vừa khó chịu vừa hoảng, nhưng nếu bởi vì một mình mình mà liên luỵ mọi người bọn họ sẽ càng khó chịu.
Cuối cùng Trương huấn luyện viên lại lần nữa cúi đầu nhìn đồng hồ bấm giây trên tay, ông mới nói nói: "Được rồi, giữa trưa huấn luyện đến đây kết thúc, tại chỗ giải tán!"
Một câu của ông làm đội ngũ vốn chỉnh tề nháy mắt tan rã bảy phương tám hướng, tất cả mọi người vươn tay đấm bả vai cùng đùi của mình, Tống Kiểu Kiểu cũng không ngoại lệ, cô hiện tại cảm thấy cơ bắp cả người mình đều ẩn ẩn đau nhức.
Buổi chiều sau khi trở lại ký túc xá mọi người mang quần áo cùng đồ dùng rửa mặt lập tức đi về phía phòng tắm.

Phòng tắm nữ sinh S đại là phòng tắm chung lớn, bất quá cũng là chia theo năm, tổng cộng có bốn phòng tắm, năm nhất đến năm cuối trên cơ bản đều là tách ra.
Đi trên đường, Thang Viên Viên như nghĩ tới chuyện gì buồn cười, "Nè, các cậu biết chuyện hôm nay của hai học trưởng năm 3 không?"
"Chuyện gì a?"
"Còn không phải hôm nay lúc tân sinh viên chúng ta quân huấn vừa khát vừa phơi nắng, hai học trưởng mỗi người ôm một trái dưa hấu lại rêu rao khắp nơi trước mặt tân sinh viên, nếu chỉ một lần có lẽ là vô tình, nhưng bọn họ lắc lư mấy vòng, lúc gần đến chỗ chúng ta thì bị thầy chỗ giáo vụ bắt được, các cậu biết thầy chỗ giáo vụ trừng phạt bọn họ như thế nào không?"
Ba người lắc đầu, nhưng trong mắt đều mang theo thần sắc cảm thấy hứng thú.
Thang Viên Viên cười một tiếng, nói: "Thầy chỗ giáo vụ ném hai người bọn họ tới ban tân sinh viên cùng nhau quân huấn."
Nói tới đây, mọi người không khỏi nở nụ cười, "Nên, ai kêu bọn họ như vậy chứ?"
"Ai nói không phải đâu?"
Mấy người cười nói đi vào, vừa lúc đối diện mấy nữ sinh mới vừa tắm rửa xong bước ra, các cô ấy tựa hồ đang nghị luận cái gì.
"Này, các cậu nghe nói chưa?"
"Nghe nói cái gì?"
"Hôm nay không phải quân huấn sao? Hoa khôi hệ Mỹ thuật kia tự mình đưa nước cho hệ thảo hệ Tài chính Lục Kinh Tả, các cậu nói cậu ta có phải thích Lục Kinh Tả hay không a?"
"Thiệt hay giả?"
"Tôi lừa các cậu làm cái gì? Lúc đó rất nhiều người đều ở đấy, bọn họ đều nhìn thấy."
"Hoa khôi hệ Mỹ thuật, tân sinh viên giống chúng ta sao? Kêu cái gì An Thấm?"
"Đúng vậy, chính là tên An Thấm, mình nghe nói cậu ta trước kia vẫn là hoa khôi nhị trung đấy.".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận