Nàng Dâu Cực Phẩm

“Không phải cháu dâu.” Giọng nói rất trầm, vững như bàn thạch.

“What?”

“Vợ của cháu trai.”

“OK. Giờ không quan tâm là vợ của đứa nào, tôi chỉ xin cậu, hãy mau chóng đưa người đi thôi.”

“Nguyên nhân?”

“Ôi, cô nàng đó nhìn thì đơn thuần mà thực chất chính là một tai họa đấy!”

“Nghĩa là sao?”

Trước cửa sổ sát đất là một người đàn ông cao ráo, vững vàng như ngọc, mặc một bộ vest may thủ công xa hoa, cắt tóc đầu đinh.

Phía sau là văn phòng rộng rãi và sáng ngời, trước mắt là thành phố đông đúc, xe cộ ngược xuôi.

Bàng Thiệu Huân kể lể một hồi.

“... Tóm lại, miếu tôi nhỏ, không cúng nổi bà lớn ấy đâu, mau kiếm chỗ khác đi!”

Người đàn ông nhíu mày.

Trong trí nhớ của anh, cô bé ấy luôn cúi đầu, tóc dài để xõa, thẹn thùng và e lệ.

Sao có thể là “ngôi sao tai họa”, phiền toái, điêu ngoa, đanh đá trong miệng Bàng Thiệu Huân được?

“Cậu chắc không?”

“Này nhá... Cậu có ý gì thế hả? Tần Thiên Lâm lấy một cô vợ trẻ, họ Đàm tên Hi đúng chưa? Cô gái đó mày rậm, mắt to, lúc cười lên nhìn rất hấp dẫn, đúng không?”

“Hấp dẫn?”

“Ừ phải! Triệu Tuấn Thành bị cô ta trêu ghẹo tới mức phải chạy trối chết, xung phong nhận việc đi tham dự Hội thảo y khoa. Cậu nói xem, có phải con gái bây giờ rất dễ dãi không? Nếu không phải nể nang mặt mũi của Tần gia thì tôi đã sớm xuống tay...”

“Vô liêm sỉ!”


Tay run lên, suýt chút nữa đánh rơi điện thoại.

“Mẹ! Đùa tí thôi mà, cậu có cần tới mức đó không?”

“Phòng bệnh.”

“5055. Sao, quyết định tự mình tới bắt người thật đấy à? Cũng đúng, dù sao cũng là cháu... vợ của cháu trai cậu mà!”

“…”

“Khỏi nói, ông cậu Hai như cậu mà tới được thì tôi đây cho cậu mười điểm! Để hôm nào bảo ông nội thưởng cho cậu cái cờ thi đua... Alo? Mẹ kiếp, chưa nói xong mà đã cúp máy rồi... Lục Nhị, cậu được lắm!”

Buổi chiều Đàm Hi liền tỉnh lại, hai má hồng ửng, môi đỏ như cánh hoa đào, vừa mở mắt liền nhìn thấy bình truyền nước treo trên cao.

Còn hơn nửa bình, vẫn có thể ngủ thêm một lát.

Nhắm mắt lại, đến khi mở ra thì dây truyền nước đã toàn là màu đỏ.

“Tiểu Trương, cứu em với---”

Hành lang yên tĩnh bỗng vang lên tiếng hét chói tai, hiệu quả đừng hỏi!

Y tá Trương suýt chút nữa quăng cái nhiệt kế trong tay đi, ngòi bút của người đàn ông nào đó cũng lệch sang một bên, chữ ký liền hỏng luôn.

“Hình như là... là cô Đàm.”

“Đi xem.”

Bàng Thiệu Huân bất đắc dĩ bỏ bút xuống, đứng dậy, mặc áo blouse lên rồi đi về phía phòng bệnh duy nhất có người nằm trên tầng này.

“Cô Đàm, thật sự rất xin lỗi...”

Nhìn cái dây truyền dịch toàn máu tươi, Đàm Hi càng nghĩ càng sợ, chẳng lẽ cô không chết vì vực sâu vạn trượng mà chết vì sự cố chữa bệnh kiểu này sao?

Thật con mẹ nó... oan uổng!

“Một câu xin lỗi là xong à? Nếu không phải tôi sớm phát hiện ra, với tốc độ chảy kiểu này thì có thể truyền đầy máu vào cái bình truyền dịch ấy chứ?”

Cô nàng Đàm mà cáu kỉnh lên thì có thể trời cao luôn.

“Không đâu, không đâu, các chai dịch truyền của bệnh viện của chúng tôi đều có van chống chảy ngược, có thể phòng chảy ngược trở lại...”

“Giờ không phải vấn đề có thể chảy ngược hay không, mà là thái độ của các chị!” Đàm Hi đè bông cầm máu xuống, ánh mắt sắc bén.

“Tôi...” Tiểu Trương đang định lên tiếng thì bị Bàng Thiệu Huân giơ tay cản lại.

“Nói đi, điều kiện gì?”

Ủ dột lập tức biến mất, thay vào đó là mặt mày hớn hở.

“Nói chuyện với người thông minh đúng là sảng khoái.”

Bàng Thiệu Huân hừ lạnh.

Nghe nói nguyên quán của Đàm gia ở Tứ Xuyên, khó trách có thể biến sắc mặt nhanh như thế! Ha hả...

Duỗi tay, lấy từ dưới gối ra một tờ giấy A4: “Trên này là những đồ mà tôi cần, không thể thiếu dù là một thứ.”

Cũng chẳng thèm quan tâm đối phương có phản ứng thế nào liền nhét luôn nó vào tay người ta.

Lại ho nhẹ hai tiếng, giọng nói mềm nhẹ như bông: “Ai u, giờ sau lưng tôi có vết thương, tối qua lại sốt cao, giờ còn bị mất một lượng máu lớn như thế.”

“Rồi sao?”


“Tôi cho rằng, cần thiết phải ở lại bệnh viện để theo dõi.

“Không muốn ra viện à?”

“Không phải thế.” Lắc đầu đắc ý. “Là không thể ra viện.”

Bệnh còn chưa khỏi! Sao có thể ra viện được chứ?

Trong đáy mắt có ánh sáng len lỏi.

“Ha, mâu thuẫn nội bộ gia đình à?” Giọng Bàng Thiệu Huân đầy ám chỉ.

Sắc mặt ngưng lại, quay đầu, giây tiếp theo, nụ cười như hoa.

“Quan hệ gì tới anh không? Bắt chó đi cày--- lắm chuyện!”

“Cô!”

“Được rồi, được rồi!” Ngáp mạnh một cái, thoáng chốc mắt đã mông lung hơi nước, “Bản cô nương đây mệt rồi, đi từ từ, không tiễn. Ra ngoài đừng quên đóng cửa.”

Nói xong liền nghiêng người nằm xuống, tiếng hít thở đều đặn nhanh chóng vang lên.

Shit!

Sống hai mươi mấy năm trời, đây là lần đầu tiên Bàng Thiệu Huân gặp phải loại con gái như thế này!

“Viện trưởng Bàng, vậy chúng ta...” Tiểu Trương thấp thỏm nhìn anh, việc này đều là tại cô ta.

“Đi thôi.”

Trở lại văn phòng, Bàng Thiệu Huân càng nghĩ càng tức, sao cứ như bị con bé kia ăn thịt thế chứ?

Thật là... nhát chết đi được!

Nếu để tên Lục Nhị kia mà biết, không biết còn bị hắn cười nhạo tới mức nào nữa!

Ánh mắt hơi dừng, lấy tờ giấy A4 kia ra, lật giở...

Space 7 Xì tin, mặt lụa ban đêm, 338mm, một gói.

Quần lót chuột Mickey Disney, màu lam, màu tím, màu trắng, mỗi màu hai cái.

Áo lót hiệu XX, 36B, 32C, mỗi thứ một cái.

Tất...


Snack khoai tây...

Chocolate...

Nho khô...

Sữa tươi...

“Mẹ kiếp! Trời ạ, ai cứu vớt tôi với!”

Điên rồi! Điên rồi!

Bên kia, cô nàng nào đó nhóp nhép miệng nhỏ, chìm trong mộng đẹp.

Trong mộng---

Tần Thiên Lâm quỳ gối bên chân, hát vang: “Thế là đã bị em chinh phục...”

Cảnh tượng vừa chuyển, cổng lớn bệnh viện, ánh mặt trời sáng chói.

Già trẻ lớn bé của Tần gia đều tề tụ đông đủ, mẹ chồng độc ác đỡ cô lên kiệu: “Khởi kiệu---”

Âm điệu vô cùng sảng khoái!

Đảo mắt liền thấy, ôi chao, người đang nâng kiệu là lão cha già của Tần Thiên Lâm!

Oa ha ha---

Đột nhiên, một ánh mắt lạnh lùng dừng lại trên người cô, nhìn kỹ nhưng lại chẳng thấy rõ mặt, chỉ biết là một người mặc vest, đầu đinh.

Đây là ai nhở?

Mặc vest mà lại để tóc húi cua, quá không có thẩm mỹ.

Dựng ngón giữa.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận