Mất Trí Nhớ Sau Đem Đối Thủ Nhận Sai Thành Lão Công


Tự nhận mình là mẹ và anh trai !
Anh ấy dường như không biết họ !
“Tiếu Cảnh Nhiên, cho dù em có tức giận thì em cũng phải nhìn trường hợp chứ? Em có biết mẹ và anh lo lắng cho em như thế nào không?” Tiếu Cảnh Thần cau mày.

Anh vừa dứt lời, bà Tiếu ở bên cạnh đã mắng anh: "Cảnh Thần! Ngươi đệ đệ mới vừa tỉnh, ngươi đừng dọa đến hắn.

"
Tiếu Cảnh Nhiên dùng chăn bông quấn lấy quả bóng, lạnh lùng nhìn bọn họ, trong lời nói có chút đề phòng: "Thực xin lỗi, ta thật sự không quen biết các ngươi, ta có thể mời các ngươi đi ra ngoài trước được không?"
Tiếu Cảnh Thần lại cúi xuống nghi ngờ, tựa hồ muốn tìm chút dấu vết biểu hiện trên gương mặt của người em trai mưu mô, nhưng sau khi tìm kiếm hồi lâu, anh chỉ nhận được vài ánh mắt cảnh giác và phòng thủ.

Có vẻ như nó thực sự đang diễn !
“Làm sao có chuyện này… Bác sĩ nói rõ ràng là con không bị thương nặng!” Bà Tiếu hai mắt đỏ hoe, lại sắp khóc, “Nhiên Nhiên, nghĩ lại đi….

Mẹ là mẹ của con!"
Tiếu Cảnh Nhiên chỉ mơ hồ nhớ rằng mình đang điều khiển chiếc xe có nhạc trên đường cao tốc, sau đó không biết vì lý do gì mà thùng xe va vào hàng rào bên hông phát ra tiếng động lớn.

Cũng đau nhói đầu trong sóng gió, rồi chìm vào bóng tối ! Về phần ký ức trước đây, anh không còn nhớ gì nữa.


Và chỉ cần cố gắng nghĩ về nó thôi cũng khiến anh đau đầu.

“Người nhà của Tiếu Cảnh Nhiên có ở đây không?” Một y tá đột nhiên đi tới trước cửa.

“Có.

” Bà Tiếu lau nước mắt trên mặt rồi nhanh chóng đứng dậy.

Tiếu Cảnh Thần nhướng mày liếc nhìn Tiêu Cảnh Nhiên đang trầm mặc trên giường, do dự rồi cũng đi theo ra ngoài.

Phòng bệnh thiếu 2 người, sự bình tĩnh cuối cùng đã trở lại.

Tiếu Cảnh Nhiên thẫn thờ nhìn bức tường trắng như tuyết trước mặt, và một nỗi bàng hoàng trống rỗng và nỗi cô đơn vô vọng dấy lên trong lòng anh.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng nhớ lại trong tâm trí mình—
Tôi là ai……
Một tiếng gõ cửa đột ngột làm anh ngắt lời.

Tiếu Cảnh Nhiên mở mắt và nhìn ra cửa.


Một thanh niên vai rộng, eo hẹp, chân dài từ ngoài cửa bước vào, dưới đôi lông mày hơi nhướng lên là một đôi mắt đẹp như hoa đào, đuôi mắt hơi nhếch lên khiến anh ta giống như yêu quái.

Gương mặt này quen thuộc quá !
Giọng nói quen thuộc quá !
Có vẻ như vừa rồi ! trong ký ức cuối cùng anh cũng nhớ ra !
Chính anh ta!
Tiếu Cảnh Nhiên cắn môi dưới, nhìn người đã đến gần giường mình trong chốc lát, trong mắt lóe lên một chút tia sáng kiên định.

Lục Tri Hoài chậm rãi tiến lại gần, nhìn thấy Tiêu Cảnh Phàm trên đầu chỉ quấn một mảnh băng gạc, trên mặt cũng không có vết máu, hắn còn tưởng rằng không sao chứ?
Hắn nhìn kẻ thù không đội trời chung của mình nhướng mày lắc lắc, hả hê nói: "Nghe nói ngươi vì đào hôn xảy ra tai nạn! "
Từ "lo lắng" chưa kịp nói ra, một cái đầu nhỏ lông xù đã lao vào vòng tay anh, kẻ thù cũ chớp chớp đôi mắt đỏ hoe, vòng tay qua eo anh và đau khổ càu nhàu: "Chồng à, sao anh lại ở đây?"
!
Lục Tri Hoài choáng váng vì hành động lao tới, và sau khi nghe thấy câu xưng hô kia, nụ cười khinh bỉ hoàn toàn đóng băng trên khuôn mặt anh ta.

? ?
Ngươi vừa gọi ta là gì?
Tiếu Cảnh Nhiên điên rồi đi? Hay là thế giới điên rồi?
Tác giả nói:
Chúc mừng anh Lục đã nhắc đến vợ anh! (vỗ tay!)
Lục Tri Hoài: Bạn có thể từ chối nó không? (mặt thờ ơ)
Tiếu Cảnh Nhiên: Ồ.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận