Duyễn Liếm Tàn Đồng

“Đau?”
Tử Đồng rất nhanh lắc đầu.”Lành lạnh , rất thoải mái. Hạo thật là lợi hại, thật giỏi.” Y vẻ mặt sùng bái đối với hắn, ngay cả cặp mắt màu tím vô thần cũng lóe ra sáng rọi, tựa như hài tử ba tuổi nhìn thấy đại nhân câu lên con cá to bằng mình, cảm thấy bọn họ thật sự là không gì làm không được.
Người yêu sùng bái làm cho Mộ Dung Viêm Hạo trong lòng lại là một trận mừng rỡ, không khỏi theo Tử Đồng cùng nhau cười ha hả, làm cho đám người bên cạnh Tử Nhan nhìn tâm tình cũng khá . Cũng chỉ có Hách Liên Dung Dung hoàn toàn tưởng tượng không ra Mộ Dung viêm hạo cũng có ôn nhu như vậy, một mặt khờ dại, hé ra cái miệng anh đào nhỏ nhắn kinh ngạc đủ để nhét vào một quả trứng gà.
Người nọ nói không sai, người đủ để dao động Mộ Dung Viêm Hạo, chính là nam tử xinh đẹp quá đáng trước mắt này, thì ra là Mộ Dung viêm hạo cũng thích long dương chi phích , còn nuôi một tiểu quan xinh đẹp như vậy ở bên người, thật là nhìn không ra .
“Nếu như chuyện ngày hôm nay để cho ta từ trong miệng người ngoài nghe được . . . . . .” Mộ Dung Viêm Hạo phút chốc đem tầm mắt chuyển dời đến Hách Liên Dung Dung trên người. Ở bên cạnh Tử Đồng, hắn không muốn nói đến chữ giết, nhưng ngụ ý tin tưởng đã đủ để người hiểu.
“Ta sẽ không nói .” Hách Liên Dung Dung vội vàng bảo đảm.

Mộ Dung Viêm Hạo nghe vậy khóe môi câu lên, đôi mắt lại xem không ra nửa điểm cười. “Tốt nhất là như thế.”
“Hạo nói chuyện với ai?” Nghe thấy thanh âm không quen thuộc, Tử Đồng giật nhẹ y phục trên người Mộ Dung Viêm Hạo, một cái tay cẩn thận hướng Hách Liên Dung Dung tìm kiếm.
“Ta tên là Hách Liên Dung Dung, là hàng xóm của các ngươi.” Tự mình hiểu để thừa cơ tiến vào Ly Trần trang viện, nhất định phải nghĩ biện pháp cùng Tử Đồng quan hệ tốt, không đợi những người khác giới thiệu, nàng lập tức trả lời.
“Hàng xóm?” Hàng xóm là cái gì?
Y nghi ngờ lôi kéo y phục Mộ Dung Viêm Hạo chờ hắn trả lời.
“Hàng xóm chính là những người bên cạnh ở tại chúng ta.” Hắn vẫn còn không biết rằng hôm nay rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, đã có người khẩn cấp rồi.
Chuyện ngày hôm nay nghĩ dấu diếm người bình thường cũng là không thành vấn đề, nghĩ dấu diếm hắn thì khó khăn, chu vi Ly Trần sơn trang cho tới bây giờ chưa từng nghe qua có ai bị rắn cắn quá, hơn nữa còn là xà Ngũ Độc giáo.
Mặc dù Hách Liên Dung Dung là kịp thời cứu hai người, bất quá cẩn thận suy nghĩ chuyện này tới thật là đúng lúc! Như thế nào lại vừa lúc hắn trở về thành liền phát sinh chuyện Tử Đồng bị rắn cắn, hơn nữa bọn họ chẳng những ở tại chỗ, còn đối với hết thảy biết được như thế rõ ràng?
Nếu là chuyện lừa không được hắn, hắn cũng sẽ rất nhanh giải quyết xong.
“Như vậy a! Nàng kia cũng là bằng hữu sao?” Những ngày qua từng nghe thấy rất nhiều rất nhiều thanh âm, đầu y đã có chút tắc nghẽn, ngầm miễn cưỡng hi vọng Mộ Dung viêm hạo trả lời không phải, vậy y có thể không cần nhớ tên, nhận thức mệt mỏi quá .

“Chưa tính .”
Chưa tính ? Kia đến cùng có phải hay không a? Bất mãn lần nữa khẽ động y phục của hắn.”Không hiểu, Tử Đồng không hiểu , phải nhớ sao?”
Hách Liên Dung Dung hai mắt trừng lớn, nàng phát hiện mỹ thiếu niên trước mắt chẳng những là người mù, còn là một ngu ngốc, bởi vì ngôn ngữ hành động của y cùng hài tử không có gì khác biệt.
Môi đỏ mọng từ từ cúi xuống cười như có điều suy nghĩ,nhược điểm Mộ Dung Viêm Hạo thật đúng là dễ đối phó, chỉ cần có thể đến gần y, nghĩ phá hư căn bản không phải việc khó, không trách được người nọ ngàn dặn dò vạn phân phó, nói nàng chỉ có thể đối với Tử Đồng hạ thủ, bởi vì đó là cơ hội duy nhất cũng là tương đối dễ dàng.
May mà Mộ Dung Viêm Hạo lực chú ý bây giờ không có ở trên người nàng, vì vậy không nhìn ra vẻ mặt nàng đại biểu ý tứ gì, nếu không ở thời điểm nàng còn chưa tìm ra cơ hội đến gần Tử Đồng , chỉ sợ trước cũng bị Mộ Dung Viêm Hạo một đao giết sạch .
“Không cần nhớ, Tử Đồng không muốn cũng đừng nhớ. Có mệt hay không? Có muốn ngủ một lát?” Mộ Dung Viêm Hạo khoát tay muốn những người khác trước rời đi, xác định bọn họ toàn bộ đi hết, mới đích thân thay Tử Đồng bỏ đi ngoại bào nhuốm máu.
A, có thể không nhớ !

Tử Đồng vui vẻ cười, mở ra hai tay để cho hắn dễ cởi y phục, sau đó vừa cởi xong lập tức ôm lấy lồng ngực ấm áp của Mộ Dung Viêm Hạo.
“Không mệt, Tử Đồng không mệt, Hạo không có ở đây, Tử Đồng nhớ Hạo.” Mặc dù chỉ có một chút, nhưng là nửa ngày không có chui vào lồng ngực ấm áp của hắn cảm thấy có cái gì đó không đúng.
Mộ Dung viêm hạo vì y đối với mình không muốn xa rời ở trên mặt tràn ra nụ cười, trong lòng bởi vì y ngây thơ, lời nói thẳng thắn mà vui vẻ không dứt. Cũng chỉ có Tử Đồng của hắn mới có thể ngây thơ như vậy, mới có thể động lòng người như vậy, mới có thể không cố kỵ chút nào không muốn xa rời hắn như vậy, làm cho tim của hắn cơ hồ tràn đầy nhu tình, tất cả đều chỉ vì y.
“Hạo cũng nhớ Tử Đồng, rất nhớ rất nhớ!” Hắn đem mặt chôn ở vai y hấp thu hơi thở dễ ngửi của y.
Hơi thở nóng nóng phả vào cần cổ, Tử Đồng tiếp theo phát ra tiếng cười ha hả, học hắn chôn ở cổ đối phương thổi khí, dẫn đến Mộ Dung viêm hạo cười khẽ một tiếng, trực tiếp đem người áp đến trên giường, ở trên cổ in dấu tròn tròn màu hồng hồng, trong phòng mang theo cảnh xuân vô hạn. . . . . .


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận