Dạy Dỗ Vợ Yêu

Lục Tâm Đồng sắc mặt tái nhợt nhìn chồng của cô, lúc anh tới, cô còn cho rằng là ảo giác, không nghĩ tới thật sự là anh, giống như đang nằm mộng, trong đầu cầu khẩn anh tới cứu cô, không ngờ anh thật sự xuất hiện.

Cô thật là sợ, thật sự rất sợ, thật may là anh tới đây…..

Cô miễn cưỡng nặn ra một nụ cười. “A Tu, anh yên tâm, em không có mềm yếu như anh nghĩ đâu, em sẽ bảo vệ bản thân, em còn tát cho hắn một cái, nếu như hắn muốn làm loạn, em liền lấy bình hoa đập chết hắn….”

“Hiện tại em không cần phải sợ, anh sẽ bảo vệ em, ngoan ngoãn đem bình hoa đưa cho anh, anh dẫn em về nhà.” Anh dịu dàng khuyên nhủ. Lúc trước chỉ biết, cô là một người phụ nữ lúc gặp nguy hiểm cũng sẽ bạo phát, cô sẽ không để cho người khác khi dễ mình, nhưng anh thật sự rất đau lòng cho cô vậy mà lại gặp phải tên khốn kiếp kia.

Lục Tâm Đồng nghe lời đem bình hoa đưa cho anh, sau khi dỡ xuống phòng bị, cô òa lên khóc.

Giang Thánh Tu đem bình hoa đặt trên mặt đất, bởi vì cô ở trong ngực anh khóc lóc, vỗ lung cho cô, an ủi nỗi hoảng sợ của cô, sau đó đưa cô rời đi chỗ này, trở lại nhà của họ.

Lục Tâm Đồng vừa về tới nơi quen thuộc này, tâm tình rốt cuộc cũng ổn định lại chút ít, cô ngồi trên ghế salon kể lại chuyện vừa rồi: “A Tu, em sai lầm rồi, em đã nhìn sai người, không nên không nghe lời anh nói…. Em lại nhẹ dạ cả tin nghe thấy hắn nói hắn bị bệnh rất nghiêm trọng, bị hắn lừa….”

Cô mang theo gói thuốc tới, mới nhấn chuông cửa, liền bị hắn kéo vào trong nhà cường hôn, muốn gọi điện thoại di động cầu cứu, điện thoại mới vang lên một tiếng, liền ngay lập tức bị ném hư, thật may là cô phản ứng nhanh, tát cho hắn một cái, còn tiện tay cầm bình hoa làm ra vẻ muốn đập hắn, nếu không cô đã sớm….

“Em không ngốc, em rất dũng cảm, thật sự, Tâm Đồng, em thật sự rất dũng cảm!” Giang Thánh Tu ôm chầm lấy cô, lại tự trách động tác của mình quá chậm, nên ngăn cô lại nhanh hơn, hoặc gọi điện thoại nhắc nhở cô phải cẩn thận, mặc dù không có chuyện đáng tiếc xảy ra, nhưng vẫn khiến cho cô bị kinh sợ.

“Nhưng mà em cảm thấy em rất dơ, bị hắn ôm lấy, trong lòng cảm thấy rất ghê tởm,…” Cô hoàn toàn không có biện pháp để người đàn ông khác đụng vào cô ngoại trừ chồng cô ra.

“Không sao, đã không sao rồi…” Anh nhẹ nhàng vỗ về lưng của cô, đôi mắt lại hiện ra nét tàn nhẫn, anh thầm nhủ tuyệt đối sẽ không bỏ qua tên đàn ông đáng chết kia, chờ coi.

“A Tu, em muốn tắm rửa trước có được hay không, em cảm thấy em rất dơ,…. Anh có thể ở bên ngoài chờ em không? Cô đáng thương mà cầu xin, cô chỉ tin tưởng anh.

“Được, anh sẽ ở bên ngoài chờ em tắm xong.” Giang Thánh Tu cam kết, nâng lên gương mặt của cô, lạnh ngắt, cùng đôi tay nhỏ bé của cô cũng lạnh như băng, xem ra cô thật sự bị dọa sợ, trước tiên tắm nước nóng cũng tốt.

Lục Tâm Đồng vậy mới an tâm đến phòng tắm tắm nước nóng, mặc dù cô không rõ Giang Thánh Tu làm sao biết được nhà của ông chủ cô, nhưng anh lập tức tới cứu cô, nghĩa là anh nhất định thời thời khắc khắc đều chú ý động tĩnh của cô đi, anh đối với cô đã quá tốt rồi, cô rốt cuộc còn đang đòi hỏi cái gì? Tại sao nhất định không phải là tình yêu của anh thì không được? Cô rất muốn thỏa hiệp, thiếu chút nữa liền tự thuyết phục mình lẽ ra phải an ổn làm vợ của anh rồi, nhưng chỉ nghĩ đến Đàm Vũ Vi lấy được tình yêu mà cô khao khát nhất, cô liền trở nên ghen tị, cảm giác rất không tốt…..

“Tâm Đồng…?” Tắm quá lâu, anh sợ cô đã xảy ra chuyện gì.


“Em xong rồi đây.” Lục Tâm Đồng hốt hoảng mặc quần áo, tóc dài ướt nhẹp bước ra phòng tắm.

“Tóc em đều ướt, sẽ bị cảm đó.” Giang Thánh Tu vội vàng đem cô kéo tới trên giường ngồi, cầm khăn lông thay cô lau khô.

Lục Tâm Đồng mặc cho anh lau tóc, lại dùng máy sấy sấy cho khô, trong lòng bởi vì anh dịu dàng mà đung đưa bất định, nội tâm vô cùng khát khao cùng anh tiếp tục làm vợ chồng, trở lại cuộc sống hạnh phúc trước kia, muốn buông tha cho kiên trì của bản thân, hôm nay phát sinh ngoài ý muốn cũng làm cho cô phát hiện, anh coi như không thương cô, cũng rất quý trọng cô, bảo vệ cô….

Nói đi, nói cô không muốn ly hôn với anh!

Cô xúc động mà bắt được cánh tay của anh, cũng không biết nên mở miệng thế nào, dù sao cô cũng đã để lại đơn ly hôn cho anh rồi.

“Tâm Đồng?” Tóc gần như đã khô, Giang Thánh Tu tắt máy sấy, nhìn thấy trong mắt cô sáng lên muốn nói lại thôi.

“A Tu, yêu em có được không, em thật sự rất hi vọng anh có thể yêu em….” Cô không ngừng giãy giụa, đến cuối cùng vẫn là muốn tình yêu của anh, không muốn rời đi anh a….

Lòng Giang Thánh Tu đều mềm nhũn, anh hôn một cái lên bàn tay nhỏ bé không xương đang bắt tay anh của cô, dịu dàng cười nói: “Anh không chỉ cho em tình yêu, anh còn muốn so với trước đây càng yêu em hơn”.

Tim Lục Tâm Đồng đập lỡ một nhịp. So với trước đây càng thêm yêu cô hơn? Có ý tứ gì? Sau khi Giang Thánh Tu phát hiện mình yêu cô, đối với cô cảm thấy rất đau lòng, anh lại có thể để cho người vợ anh yêu mến nhất đợi lâu như vậy, mới đợi được câu trả lời của anh.

“Tâm Đồng, anh yêu em, anh rốt cuộc hiểu rõ, anh muốn không phải là chung thủy của em, không chỉ là tình cảm vợ chồng mà còn là tình yêu của em.” Anh muốn đem lời yêu của anh nhập vào tâm khảm của cô, để cho cô cảm nhận được rõ ràng.

“A Tu, anh nói anh yêu em? Anh thật sự yêu em?” Cô không thể tin được, hôm nay là ngày tận thế sao? Giang Thánh Tu thấy bộ dáng cô ngây ngô, lại hôn một cái lên trán cô. “Nghe, bức thư em để lại cho anh đều viết sai hết, không phải anh có người khác trong lòng nên mới không thương em, mà là anh đần đến nỗi không biết là anh đã yêu em!” Người phụ nữ yêu nhất ở ngay bên cạnh, anh lại không biết nói, anh là người chồng ngu nhất trên thế giới này.

“Nếu như không yêu em, anh sẽ không quý trọng em như vậy, rõ ràng muốn có được em đến điên rồi, nhưng lại bởi vì em sợ đau mà không dám đụng đến em; nếu như không yêu em, lúc em bị đồng nghiệp bắt nạt, anh sẽ không diễn một vở kịch buồn cười như vậy, dạy em làm thế nào để bày tỏ cảm xúc của bản thân; ~~~Truyện chỉ đăng tại diễn đàn lê quý đôn ~~~nếu như không yêu em, anh sẽ không để cho em đi làm, sẽ không cùng em với hàng xóm cùng nhau nướng thịt, sẽ không quan tâm tất cả cảm nhận của em, sẽ không đau lòng vì em.” Không biết cách nói chuyện tình cảm anh cũng không quan tâm, cắn răng nói hết những lời buồn nôn như vậy, cũng chỉ vì để cho cô hiểu được anh là thật lòng.

“Tâm Đồng, anh là một người chồng đần độn hết thuốc chữa, anh đã sớm yêu em, chẳng qua là anh luôn luôn không biết, thật xin lỗi…!” Phải nói lời xin lỗi với phụ nữ, hai người anh kia của anh nếu nghe thấy chắc sẽ cười đến rụng răng đi, nhưng vì để vãn hồi lại cô, đáng giá lắm.

“Anh yêu em… Nhưng mà A Tu, không phải anh còn yêu người bạn gái cũ của anh sao, em tận mắt nhìn thấy hai người cùng đi uống cà phê….” Lục Tâm Đồng vẫn còn khó có thể tin, đẩy ra ngực của anh, nhìn chung quanh, không phải ngày tận thế, vậy có phải trời đổ mưa máu đi!

“Anh không phải đã nói rồi sao, anh và cô ấy đã sớm là quá khứ rồi mà.” Giang Thánh Tu bất đắc dĩ thở dài, anh sớm phải biết phụ nữ đối với loại chuyện này đều là để trong bụng, lúc này đây anh cần phải giải thích rõ. “Anh cùng với Đàm Vũ Vi gặp nhau, là để cho cô phỏng vấn. Thật ra sau khi chia tay với cô ấy, anh cũng bởi vì oán hận cô mà không muốn gặp lại cô, vì có em, anh mới không còn nhớ đoạn tình cảm đau thương kia, trong lòng không còn khó chịu nên đồng ý phỏng vấn của cô.”


Như vậy, anh đối với cô là nghiêm túc? Anh không thương bạn gái cũ của anh, người anh yêu thật sự là cô? Lục Tâm Đồng vui vẻ đến nỗi nhéo hai má, đau quá, thật đau quá, đây là sự thật.

Giang Thánh Tu thấy cô nhéo hai má, dịu dàng cười lên.

“Tâm Đồng, em cũng biết tính anh rồi, anh không phải là một người chồng đem lời ngon tiếng ngọt giắt ở miệng, anh vẫn cho rằng đàn ông con trai phải cố gắng làm việc kiếm tiền ở ngoài, cho vợ một cuộc sống không lo ăn mặc, chăm sóc vợ trọn đời trọn kiếp, không xa không rời, đó mới là phương thức biểu hiện yêu cô, cho nên anh sau này có thể sẽ không thường nói với em, anh yêu em, ~~~ Truyện chỉ đăng tại diễn đàn lê quý đôn~~~em có thể chịu được không? Anh rất cần em làm vợ của anh, em có thể trở lại bên cạnh anh một lần nữa không?” “Nếu đối với em như vậy mà nói còn không phải là yêu, em vẫn không cảm giác được tình yêu của anh, như vậy lần này đổi lại em tới dạy anh đi, anh cần em tới dạy anh như thế nào là yêu em, đổi lại em tới dạy cho anh đi.”

Lục Tâm Đồng cảm động rơi nước mắt.

Người đàn ông này là rất yêu cô a, tình yêu của anh đã sớm biểu hiện ở sinh hoạt thường ngày, cô lại cưỡng cầu anh một câu “Anh yêu em”, không nên không nghe được lời yêu của anh liền cho rằng anh không yêu cô, cô thật sự quá ngây thơ, quá thiển cận rồi.

Thật ra thì tình yêu chân chính không cần nói ra khỏi miệng, anh ở bên ngoài vì cô cố gắng làm việc kiếm tiền, đem cho cô cuộc sống không buồn không lo, những gian khổ bên ngoài đều có anh gánh vác, anh sẽ vì cô tạo nên một khoảng trời riêng, trở thành tòa thành kiên cố nhất của cô, đây chính là bằng chứng tốt nhất về tình yêu của anh dành cho cô a!

Cô không cần dạy anh, anh đã sớm đem vai diễn người chồng này đóng quá hoàn mỹ, bây giờ, cô đã biết anh rất yêu cô.

“A Tu, chúng ta không cần ly hôn nữa, tiếp tục làm vợ chồng có được không?”

Giọng nói cô dịu dàng vui vẻ vừa vang lên, Giang Thánh Tu lập tức đem cô ôm vào trong ngực, thật sâu, thật chặt, đây là cô cho anh một cơ hội nữa để yêu cô, đời này anh sẽ không thả cô ra nữa.

Sau khi cùng Giang Thánh Tu khôi phục quan hệ, Lục Tâm Đồng quyết định quay về công ty cũ làm việc, có điều lần này không dựa vào anh giúp cô điều động bên trong, mà là bằng thực lực chính mình thi vào.

Nhìn thấy cô có phần quyết tâm này, Giang Thánh Tu rất vui mừng, sẵn lòng cho cô tự do mà bay, bởi vì anh hiểu rõ, cho dù cô có bay đi đâu, cuối cùng cũng bay trở về bên cạnh anh.

Sau khi Lục Tâm Đồng quay lại công ty làm công việc thư ký, bọn họ cuối cùng đi Nhật Bản để bù lại tuần trăng mật.

Bây giờ là mùa hoa Anh Đào nở rộ, bọn họ đi theo đoàn du lịch đến Kyoto, Osaka, cùng nhau thưởng thức hoa anh đào, nhưng là bởi vì trong đoàn phần lớn là người lớn tuổi chiếm đa số, chắc hẳn là vậy, cặp vợ chồng trẻ đối với bọn họ luôn dẫn đầu cùng chiếu cố với hướng dẫn viên du lịch, chăm sóc nhiều nhất là hành vi chậm rãi của người già.

Người tốt bụng như Lục Tâm Đồng dĩ nhiên rất thích chăm sóc người già, luôn luôn trái đỡ một người cụ bà, phải giúp một ông lão mua nước, bận rộn kinh khủng, Giang Thánh Tu không cách nào độc chiếm cô, đành phải buồn bực theo sát bận rộn xung quanh.


Mãi cho đến buổi tối, đoàn du lịch vào ở khách sạn, Giang Thành Tu âm thầm vui mừng, vợ chồng bọn họ cuối cùng có thể bỏ qua những người già này rồi có thời gian một mình chung đụng, anh không kịp đợi muốn lấy lạo “ Quyền lợi của người chồng”.

“Tâm Đồng, đã xong chưa? Đổi một bộ quần áo lại đổi lâu như vậy!”

Lục Tâm Đồng đã sớm thay xong quần áo, nhưng lại ở trong phòng tắm giả chết.

Chồng cô lúc vào phòng liền kín đáo đưa cho cô bộ y phục này, muốn cô “đền bù” cho anh, mặc cho anh nhìn, cho xin đi, cô cũng đã bao nhiêu tuổi rồi còn mặc thành như vậy, mắc cỡ chết người rồi!.

Kính thủy tinh trong phòng tắm soi lại bộ trang phục cô đang mặc, cô mặc một bộ trang phục thủy thủ màu xanh lam, tóc dài buộc thành kiểu hai bên, hồn nhiên ngay thơ tựa như một nữ học sinh trung học Nhật Bản.

Ô ô, cô thật mất thể diện, cơ không bị anh thấy được bộ dạng này nữa rồi…

“Tâm đồng, muốn anh đi vào giúp em sao?”

Anh lại dám giểu cợt cô, thật đáng ghét nha! Lục Tâm đồng đành nhắm mắt đi ra.

Gianh Thánh Tu ngồi ở trên giường coi ti vi, vừa nhìn thấy cô mặc đồ thủy thủ ra, bộ dáng thanh thuần, nhìn đến si ngốc, trong lòng nhảy bùm bùm.

Đẹp, rất đẹp a…

“Thật kỳ quái sao?” Cô lôi kéo tóc, dù sao vẫn cảm thấ toàn thân cao thấp đều không được tự nhiên.

“Không, tới đây” Giang thánh Tu nhìn cô nóng rực, cổ họng cuồn cuộn, nuốt xuống một cỗ khát vọng. Anh muốn cô vẫy vẫy tay, muốn cô ngồi lên bắp đùi của anh.

Lục Tâm Đồng nghe lời ngồi lên bắp đùi anh, cảm thấy lồng ngực anh bền chắc dày rộng, còn có cánh tay từ phía sau ôm eo của cô thật chặt, làm cả người cô nóng lên.

“Tâm Đồng, em thật thơm…” Anh ngửi ngửi cổ cô, lại hôn một cái, lại hơn một cái thật kêu, làm cho cô xấu hổ đến nỗi muốn từ tay anh chạy đi.

“Khoan đã, em còn chưa gọi điện báo bình an cho ba mẹ.”

“Không cần gọi…”

“Không được, mẹ muốn em tối nào cũng gọi về…”


“Chuyên tam chút đi, em chỉ cần suy nghĩ đến anh thôi, không cho phép nghĩ người khác!” Giọng anh khàn khàn ra lệnh, anh đợi cả ngày, cuối cùng chờ đến giờ phút này, cô đừng mong thoát khỏi anh

“Ừ…” Lục Tâm Đồng nghe được toàn thân đều nhũn ra, lại lần nữa ngã vào trong ngực anh, lưng của cô dán vào lồng ngực nóng ấm của anh, sau đó cô cảm giác được tay anh bắt đầu có hành động xấu rồi, ở eo của cô giở trò lưu manh, a…thật là nhột…Cô không nhịn được bật cười.

“Còn cười, em còn dám cười, anh để em cười không nổi…”Anh đem cô cùng nhau ngã xuống giường, rút ra cà vạt trước cổ áo cô, như là tuyên bố đem cô thuần phục dưới anh, khiến cho lòng cô run rẩy.

“Tâm Đồng, anh thật yêu em…” Anh hôn lên mặt cô, hôn hết các ngũ quan xinh đẹp trên mặt cô.

“Em cũng rất yêu anh…” Mặc dù anh sẽ không thường thường nói yêu cô, nhưng mỗi khi ý loạn tình mê, anh sẽ bất tri bất giác mà nói với cô rất nhiều lần yêu cô, có thể được anh bao dung yêu thương, cô thật là cô gái hạnh phúc nhất thiên hạ.

Ngay khi cô nhắm mắt lại, chờ anh hôn lên môi của cô, chuông điện thoại trong phòng không biết sao lại vang lên Reng reng.

Hai người sủng sốt, hai mặt nhìn nhau.

Giang Thánh Tu trước tiên lấy lại tinh thần, cắn răng nói: “Em cho bao nhiêu người số điện thoại trong phòng chúng ta?”

“Một người, hai người, ba…” Lục Tâm Đồng vẻ mặt chột dạ, thật tâm đếm.

Điện thoại vẫn vang lên, anh thật muốn nôn chết mất, giúp cô đem điện thoại đưa đến trước mặt cô, muốn cô tốc chiến tốc thắng.

“Alo,…cái gì? Tôi lập tức qua! Xin lỗi bà cụ phòng bên cạnh tự dưng đau lưng, em muốn đi qua xem một chút!”

Người khác đau lưng so với chồng cô ham muốn chưa thỏa mãn có quan trọng hơn không? “Bọn họ có thể tìm hướng dẫn viên du lịch!” Anh cơ hồ là rống lên.

“Không được, bà cụ kia đối với em rất tốt, em không thể không ngó ngàng gì đến bà, em đi nhìn một chút rất mau sẽ trở lại!” Nói xong, Lục Tâm Đồng nghe được một tiếng rắc, nhất thời biến sắc mặt, tay cô lại bị Giang Thánh Tu còng ở trên giường!

Đây là chuyện gì? Vì sao còng tay cô đã giấu đi lại bị anh mang đến Nhật Bản? “A Tu, tại sao có thể bắt buộc em…”

Anh thật vất cả đợi đến ban đêm, sao có thể để người không liên quan đến phá hủy? Giang Thánh Tu hướng cô cười tà một tiếng, cũng mau là anh có tính toán trước, ngoại trừ bộ đồ thủy thủ cô đang mặc ra, ngay cả đồ dùng tính thú của cô đã mua kia đều đem theo hết.

“Anh làm sao sẽ bắt buộc em sao? Anh sẽ khiến cho em cầu xin anh.” Ánh mắt anh nóng bỏng mà nhìn cô, trên gương mặt thẹn thùng của cô phun khí nóng, nói” Tâm Đồng, tối nay để cho anh dạy dỗ em thật tốt đi…”

Hoàn Văn


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận