Bỗng Nhiên Trở Thành Vương Phi Rồi


Bên ngoài trời bắt đầu đổ cơn mưa lớn, gió thổi tới tấp vào cửa sổ mang theo hơi lạnh.

Từ Á Ngôn lăn qua lăn lại mãi không thể ngủ, hỉ phục dù có đẹp và cầu kỳ đến mức nào đi nữa thì hiện tại cũng bị y lôi ra làm chăn, Từ Á Ngôn xoay người nhìn về phía bên giường ngập ngừng một hồi lâu rồi nhỏ giọng hỏi: "Vương gia, người nằm trên giường rồi có thể cho ta chăn không?"
"Chăn cho ngươi thì bản vương lấy gì đắp?"
"Nhưng mà ở dưới đất lạnh lắm."
Tần Thời tức giận quát: "Bản vương cũng lạnh!"
Từ Á Ngôn bĩu môi không đáp lại nữa, y cuộn mình lại tròn như quả bóng nhưng cũng không thể nào giảm bớt đi cái lạnh.

Không biết qua bao lâu, Tần Thời đang thiu thiu ngủ thì Từ Á Ngôn lại mở miệng gọi: "Vương gia, hay người xé đôi ra đi, cho ta một nửa cái chăn cũng được."
Tần Thời kiềm chế hít lấy một hơi, "Ngươi sợ người khác không biết ta với ngươi không ngủ chung giường lắm à?!"
"Không được thì thôi..." Từ Á Ngôn rũ mắt xuống buồn bã đáp.

Tần Thời ném ánh mắt khó chịu về phía y rồi xoay lưng lại, khi hắn sắp thiếp đi lần nữa thì Từ Á Ngôn lại mở miệng kêu lên.


"Không thì vương gia cho ta mượn y phục của người nha, lạnh quá ta không ngủ được."
Phải cố gắng lắm Tần Thời mới không nhảy xuống giường đánh người, hắn nghiến răng ken két, "Y phục của bản vương mà ngươi cũng muốn đem ra nằm?!"
Thấy Tần Thời thực sự sắp nổi giận Từ Á Ngôn không dám nói gì thêm, cứ nghĩ lần này Từ Á Ngôn sẽ ngoan ngoãn đi ngủ nào ngờ không được bao lâu y lại mở miệng gọi.

"Vương gia, vương gia, hay là người nằm dịch vào trong một chút, ta..."
Lời còn chưa nói hết Từ Á Ngôn đã hoảng sợ ngậm miệng lại, kéo y phục lên che kín chỉ để ra đôi mắt đen chớp chớp nhìn hắn.

Tần Thời ngồi bật dậy nhìn y như ác quỷ tu la, hắn nghiến răng lại gằn từng tiếng, "Ngươi mà còn nói thêm một câu nữa ta cắt lưỡi ngươi!"
Từ Á Ngôn kéo y phục lên che kín mít như chui vào trong kén, lần này y thành thành thật thật mà nhắm mắt lại ngủ không dám ho he tiếng nào nữa, không biết có phải vì mệt quá hay không mà chẳng bao lâu đã thiếp đi mất, nhưng vì quá lạnh nên dù có ngủ say cũng không được an giấc, tay Từ Á Ngôn siết chặt lấy vạt áo, mi tâm không ngừng nhíu lại, miệng lẩm bẩm gì câu gì nghe không rõ.

Nhờ phúc của Từ Á Ngôn mà hiện tại Tần Thời không cảm thấy buồn ngủ chút nào, hắn hết nằm rồi lại ngồi, cuối cùng bất đắc dĩ đứng dậy bế lấy cái người nằm dưới đất kia lên giường, động tác của hắn rất mạnh vậy mà y vẫn ngủ say như chết, Tần Thời cảm thấy gương mặt này quá yêu nghiệt, ngay cả ngủ mà cũng muốn quyến rũ hắn.

Làn da Từ Á Ngôn cực kỳ trắng, y như cảm nhận được hơi ấm cựa quậy dịch sát lại gần hắn, Tần Thời muốn đưa tay lên nhéo má Từ Á Ngôn một cái, không biết nghĩ gì lại chuyển thành hung hăng đẩy y vào sâu trong góc.

Hắn nhấc chăn lên nhét cả đầu Từ Á Ngôn lại kín mít, nhưng một lát sau sợ người này ngộp thở đến chết lại lặng lẽ kéo xuống.

Một đêm cứ thế qua đi.

Hôm sau, Từ Á Ngôn còn đang ngủ say sưa thì bị Tần Thời kéo dậy.

Từ Á Ngôn có một tật xấu là vào mỗi buổi sáng y thường rất hay cáu gắt, vậy nên với Tần Thời cũng không ngoại lệ, hắn chưa gọi được hai câu đã bị một cái gối quăng vào đầu, Từ Á Ngôn vẫn còn nửa tỉnh nửa mê dùng giọng ngái ngủ mắng,
"Phiền quá...!cút ra."
Nếu không phải Tần Thời nhanh tay chặn lại có lẽ chiếc gối đã đập thẳng vào mặt hắn, Tần Thời mặt đen như than, hắn ném gối xuống đất quát ầm lên: "Từ Á Ngôn!!!"
Tiếng quát to đến mức Từ Á Ngôn giật mình ngã lăn từ trên giường xuống, y ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn, vì ngủ quá lâu nên trên mặt vẫn còn in vài vết hằn đỏ.

Từ Á Ngôn và Tần Thời bốn mắt nhìn nhau, vừa nhìn thấy Tần Thời y đã lập tức tỉnh ngủ, ngay cả cái tật xấu khi dậy cáu gắt cũng bay biến không còn một chút dấu vết.


Từ Á Ngôn không nghĩ ngày đầu tiên sau khi bước vào vương phủ sẽ là tình cảnh này, y đưa tay lên vẫy nhẹ nặn ra một cái cười gượng.

"Vương gia, buổi sáng vui vẻ."
Bao lời mắng chửi đều nghẹn trong cổ họng, Tần Thời mấp máy môi: "...Ngươi nhìn thấy ta có giống đang vui không?"
Từ Á Ngôn cúi đầu thật thấp không dám nhiều lời, Tần Thời tiến đến gần y, hắn hơi cúi đầu xuống nâng cằm Từ Á Ngôn lên, "Ngươi có còn nhớ những lời hôm qua bản vương nói với ngươi?"
"Nhớ..." Nghe đến đây Từ Á Ngôn khẽ run lên, y lắp bắp nhắc lại lần nữa, "ta nhớ mà."
"Tốt nhất ngươi nên nghe lời một chút."
Từ Á Ngôn gật gật đầu, y muốn đứng dậy nhưng ban nãy bị ngã xuống có hơi choáng, không may bám phải đai lưng của Tần Thời, vạt áo của hắn lập tức bung ra.

Còn Từ Á Ngôn ở tư thế quỳ gối trước mặt hắn.

Tần Thời: "..."
Từ Á Ngôn: "..."
Tần Thời là người lấy lại bình tĩnh trước, hắn vội vàng đẩy Từ Á Ngôn sang một bên, nhanh chóng khép lại vạt áo bước thật nhanh ra ngoài, chân chưa bước khỏi bậc cửa hắn đột nhiên quay phắt lại tức giận mắng.

"Phóng đãng!"
Từ Á Ngôn sờ nhẹ lên mũi, vừa rồi hình như má y còn chạm phải chỗ đó của hắn...!y thề là y không hề cố tình đâu!

Đến khi bước ra ngoài trên mặt Từ Á Ngôn vẫn còn đỏ ửng, dù có rửa qua bao nhiêu lần nước cũng không có giảm bớt đi phần nào, vừa nhìn thấy Tần Thời lại càng có xu hướng đỏ hơn.

Tần Thời nhìn y như vậy lại không kìm được mấp máy môi.

Tuy nghe không rõ nhưng nhìn khẩu hình miệng Từ Á Ngôn cũng đoán được hắn đang nhắc lại hai từ lúc nãy.

Phóng đãng.

Hôm nay là ngày đầu tiên hai người thành hôn, theo lẽ phải dâng trà cho phụ mẫu của Tần Thời, nhưng họ đều sớm đã không còn, hiện nay vào trong cung cũng chỉ để gặp hoàng thượng cùng Thái phi.

Để tránh đi cảm giác ngượng ngùng ban nãy Tần Thời nhắc nhở: "Ta và Thái phi cũng không hòa hợp cho lắm nên đến đó ngươi có thể sẽ bị gây khó dễ, ta nói chuyện với hoàng huynh xong cố gắng đến đón ngươi sớm, câu nào ngươi trả lời được thì trả lời, không trả lời được thì đừng nói gì cả." Hắn nhấn mạnh lại một câu, "Tóm lại đừng có làm mất mặt ta."
"Thái phi đáng sợ lắm sao?" Ban đầu Từ Á Ngôn không cảm thấy gì nhưng nghe Tần Thời dặn dò nhiều như vậy cũng sinh ra cảm giác lo lắng, hỏi: "Bà ấy sẽ không giết ta luôn chứ?"
Nghe đến đây Tần Thời hơi nghiêng mặt sang nhìn Từ Á Ngôn, hắn nghĩ, dù sao đứa nhỏ cũng chưa từng vào cung bao giờ, hiện tại lo lắng cũng điều đương nhiên, hắn bèn hạ giọng xuống an ủi: "Đừng sợ, cho dù thái phi không đồng ý chuyện ta với ngươi thành thân nhưng hiện tại ngươi là vương phi của bản vương, không có sự đồng ý của ta không ai dám động vào ngươi đâu.".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận